Chương 13: Thân phận
“Hạ Hoàng cậu chịu gặp tớ rồi sao?”
Anh mỉm cười soa đầu cô “ Mi trần đời này tôi chưa từng thấy ai ngốc như cậu nữa 31 tuổi rồi mà vẫn để bản thân mình bị ế”
Cô hất ay anh ra tỏ vẻ khó chịu: “không phải tôi ế là do cậu hay sao? không phải cậu muốn tránh mặt tôi à giờ suất hiện ở chỗ tôi làm gì?”
Anh nhẹ giọng tay cầm lấy bắp tay cô kéo lại ngồi xuống ghế đá:
“ anh xin lỗi ngày hôm đó là anh sai ban đầu là anh định đi mua chiếc nhẫn để cầu hôn em nhưng đến cuối cùng lúc anh quay lại thì em đã rời đi trong lúc chạy đi mua nhẫn điện thoại anh cũng bị mất anh không còn cách nào liên lạc được với em cả do em thay đổi số điện thoại thì phải vì anh gọi nó cứ thuê bao”
Cô lạnh lùng:
“ nay cậu đến tìm mình là vì chuyện tình cảm của chúng ta hay là chuyện khác”
Anh cười cười vỗ vai cô:
“ ừm cả hai anh sắp sang mĩ muốn nhờ em chăm sóc Tường Hạ khi ở trường giùm anh, còn chuyện thứ 2 là anh gửi kết bạn phở bò cho em đã tuần tuần rồi mà em không đồng ý em đồng ý rùm anh nha”
“ tại sao tôi phải chăm sóc tường hạ cho anh tôi là gì của anh chứ”
Tay anh lắm lấy đôi bàn tay cô: "Tương lai em là vợ anh Tường Hạ là em gái hàng xóm của anh, anh coi con bé như em gái ruột vậy nếu em muốn có thân phận để chăm sóc con bé thì sổ hộ khẩu của anh đây”
Cô đang nghiêm túc bỗ giật lấy quyển sổ hộ khẩu môi mỉm cười dạng rỡ: “ anh không hối hận vì điều này chứ”
Anh soa soa cái đầu mình: "Không chỉ là anh còn khoảng 1 tiếng nữa là chỗ đăng kí đóng cửa 19 giờ anh phải bay rồi phải làm nhanh đó anh ban đầu tới để nhìn Tường Hạ từ xa một lúc ai rè gặp em ở đây anh vui hơn cả chuyện em muốn kết hôn với anh”
Cô mi cầm cuốn hộ khẩu đáp cho Hạ Hoàng: “ Anh biết là không kịp mà thôi em đưa anh ra sân bay còn chuyện Tường Hạ để em lo cho”
Sau tiết bốn Tường Hạ ra về trong người có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng nghé ngang quán trà sữa gần trường mua một ly trà sữa vị Sô-cô-la phun tóp binh cho anh tay cô ấn chuông cửa không ngừng nhưng bên trong im lặng không có một ai cả lên tiếng cả bỗng một người đàn ông khoảng 70-80 tuổi gì đó tay sách túi rau củ hỏi cô: “ cháu gái cháu muốn tìm ai”
Cô tưởng ông cụ già rồi lên có lẽ tai sẽ bị điếc lên nói lớn: “ cháu là Tường Hạ hàng xóm kế bên ông cho cháu hỏi có anh Hạ Hoàng ở nhà không ạ”
Ông cụ lắc đầu cười: “ Cô bé ta không có bị điếc chàng trai từng sống ở đây chuyển đi rồi nghe nói nó ra nước ngoài thì phải đi cũng được vài ngày rồi”
Mạc dù cô biết anh sẽ đi nhưng cô lại không nghĩ anh lại rời đi sớm đến vậy không một lời từ biệt nào cả cô sách ly trà sữa ra về nhưng cố ngoái đầu nhìn về phía sau cô muốn trắc chắn dằng anh đã thật sự rời đi chân tay cô bủn rủn đặt ly trà sữa lên bàn móc trong ba lô ra một chiếc điện thoại gọi cho anh nhưng cô cứ gọi, cứ gọi mãi mà anh không bắt máy dù chỉ là một lần sau khi ăn cơm tối xong cô cứ vậy ôm một tâm trạng thấp thỏm lên giường