Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Tướng Gia Muốn Xoát Tồn Tại Cảm

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Tướng Gia Muốn Xoát Tồn Tại Cảm
  3. Chương 123: Đau Ở Đây

Chương 123: Đau Ở Đây

Đến khi thắt nút lại sau quấn băng, Gia Cát Dật không bận tâm trên người hắn hiện giờ có bao nhiêu quái dị. Hắn bỗng phát ra tiếng rên rỉ.

Nam Phác Nguyệt sửng sốt ngẩng đầu lên nhìn đôi môi tái nhợt của hắn, hỏi thử: “Có phải quấn quá chặt rồi không?”

Hắn lắc đầu, thanh âm khàn khàn, đáng thương hề hề nói: “Tiểu Nguyệt ~ đau quá!”

“Đau?”

Hắn gật đầu.

Ánh mắt Nam Phác Nguyệt lộ ra nghi quang nhìn hắn, lúc chảy bao nhiêu là máu như vừa rồi thì không kêu đau, lúc này băng bó xong rồi mới kêu đau. Thật nghi ngờ không biết là thật hay giả.

Gia Cát Dật không chờ y hỏi, mà nhàn nhạt nói: “Chỗ bên dưới cách miệng vết thương ba tấc.” vừa nói vừa đưa tay y lên sờ soạng ngực hắn. Đó chính là chỗ trái tim … “Đau ở đây.”

Sau ba giây đông hồ, Nam Phác Nguyệt tức khắc phản ứng lại. Y bỗng rụt tay về mà nhìn hắn. Đôi mắt và nét mặt đầy bối rối.

Gia Cát Dật cũng nhìn Nam Phác Nguyệt. Ánh mắt hắn nhu nhược đáng thương hỏi: “Ngươi còn trách ta sao?”

Y quay đầu đi, không trả lời hắn.

Gia Cát Dật tiếp tục nói: “Ta thật sự không có ý đồ hại ngươi. Ngược lại, ta lưu lại nơi này chỉ đơn thuần xuất phát từ suy nghĩ muốn bảo hộ ngươi.” Dừng một chút, hắn mang theo một lòng kiên định nói: “Để ta bên cạnh canh giữ ngươi đi. Ta bảo đảm. Ta sẽ không làm ra chuyện gì có lỗi với ngươi.”

Hắn không làm ra chuyện có lỗi với y, sao y nghe lại thấy biệt nữu như vậy chứ. Nam Phác Nguyệt đã rất mệt, không muốn cân nhắc tìm hiểu ý đồ của hắn nữa, phất phất tay nói:

“Thôi! Tốt nhất đừng để ta nắm được nhược điểm. Nếu không …” Y quay đầu lại, ánh mắt nhìn hắn thật sâu, trầm giọng nói: “Thì sẽ không chỉ một kiếm đơn giản như vậy.”

Hắn vui mừng gật đầu, mí mắt có chút nặng nề. Một kiếm này thật sự có chút tàn nhẫn, tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng cơ hồ lấy nửa mạng của hắn. Gia Cát Dật đưa tay rút dây cột tóc màu đen trên đầu. Tóc đen buông xuống, ngữ khí dường như có chút mệt mỏi nói: “Tiểu Nguyệt, ta rất buồn ngủ. Chúng ta tạm nghỉ đi.”

Từ lúc bị đâm đến giờ, hắn xác thật vẫn luôn cố gắng duy trì trạng thái thanh tỉnh. Hắn lúc này không còn khí lực, chỉ muốn ngủ một giấc.

Sau khi dọn dẹp hết thảy, Nam Phác Nguyệt đỡ hắn nằm xuống giường. Vừa nằm xuống, Gia Cát Dật liền nhắm mắt lại, hẳn là do ảnh hưởng vết thương khiến hắn mệt mỏi.

Y giúp hắn cởi áo choàng bên hông, sau lại giúp hắn đắp chăn. Tiếng hít thở đều đều rất nhanh ngay sau đó vang lên. Nam Phác Nguyệt cúi đầu. Gương mặt y lộ vẻ phức tạp. Y nhìn người nam nhân này, nhìn vào đôi mắt tà khí của hắn, đôi môi tái nhợt, còn có cái miệng luôn dỗ y vui vẻ kia. Y từ từ nhăn mi, thế nào cũng cảm thấy bóng dáng người kia trên người hắn.

Y dường như bị lực hấp dẫn không tên nào đó, luôn khống chế y không dằn lòng được mà muốn tháo chiếc mặt kia xuống để xem đến tột cùng là gì. Vì thế, y chậm rãi duỗi tay ra …

Ngay lúc này, mắt thấy sắp chạm đến chiếc mặt nạ, y bỗng dừng lại. Xuất phát từ nội tâm bất an, y không muốn làm loại chuyện tiểu nhân sau lưng này. Y từ bỏ ý niệm này.

Y thấy tóc hắn ướt nước mưa, lo lắng sẽ khiến hắn phát sốt. Vì thế, y cầm chiếc vải bông khô mát từng chút từng chút lau khô tóc cho hắn.

“Bất kể như thế nào, đây là ta nợ ngươi.” Nam Phác Nguyệt lau tóc cho hắn, chậm rãi nói, cũng không biết hắn có nghe thấy hay không.

Thời gian dần dần trôi. Ở một nơi xa xôi, tiếng trống canh xuyên qua màn đêm dày đặc, truyền vào trong phủ đệ rộng lớn. Tiếng canh như một con thuyền nhỏ trên vùng sông nước Giang Nam, lướt trên mặt sông, làm nổi lên những gợn sóng. Tiếng canh thong thả mà kiên định, thanh âm ngân dài, như bài ca dao dân gian cổ xa xưa, như chứng minh cho sự quyến rũ độc đáo cũng như lịch sử lâu đời của thành Kinh Tri.

Mà thời khắc này, một chiếc xe ngựa màu đen đi đến dừng trước của Hữu tưởng phủ. Một xa phu tinh tráng mặc một thân y phục xanh biển nhảy từ trên xe xuống. Y phục hắn ta thập phần bình thường, chỉ là đôi mắt tinh nhuệ như có ánh sao ánh đao. Mắt hắn ta nheo lại. Thị vệ gác cổng rất nhanh liền đi về phía hắn ta.

“Đang làm gì đó?”

Một thị vệ chất vấn hỏi.

Xa phu tiến lại gần với vẻ mặt nghiệm nghị. Sau khi thị vệ nghe hắn ta thì thầm, liền tránh đường với vẻ mặt nghi ngờ.

Khi xe ngựa đang từ từ vào phủ thì trong phòng khách bên này, một nam nhân trung niên mặc một thân áo gấm nâu ngồi trước án dài gỗ đỏ. Lão ta ngồi nghiêm chỉnh, không chút để ý phẩm trà, ngồi bên cạnh còn có nữ tử mặc váy hồng đào la sa, cổ áo khoét sâu đến ngực. Nử tử trang diểm dị thường vũ mị, vạt áo phía trước kia cắt sâu lộ ra khe ngực dài, trước ngực lộ ra phong cảnh kiều diễm, sợ là chỉ cần là nam nhân đều không thể chống đỡ được.

Hai người luôn luôn nói chuyện. Một ấm trà tinh xảo đặt an tĩnh trên án. Miệng vòi ấm vẫn bốc lên từng làn hơi nóng, hẳn ấm trà vừa được pha cách đây không lâu. Ấm trà nguội lại pha, pha rồi lại nguội. Nha hoàn đã đổi ấm trà này đến ấm trà khác. Người có thể khiến hai người kiên nhẫn chờ đợi, xem ra nhất định là vị khách quý.

“Lát nữa gặp mặt, nhớ kỹ việc ta đã dặn ngươi. Nhất định phải hầu hạ thật tốt.”

Nữ tử nhu thuận gật đầu, thanh âm tế nhu nói: “Nghĩa phụ yên tâm. Linh Tú nhớ kỹ.”

Nam tử trung niên thở ra một hơi dài, vừa lòng sờ lên bả vai nàng. Nữ tử này khi làm việc luôn khiến lão ta yên tâm. Nàng trầm ổn, có gan có khí phách, có thủ đoạn, quan trọng nhất là

Sẽ dỗ nam nhân vui vẻ.

Không sai. Nam nhân chính là Tiêu Liêu. Nữ nhân chính là Tả Linh Tú.

Lúc này, một gã sai vặt đi vào, hạ giọng bẩm báo: “Đại nhân, người đến rồi.”

Đuôi lông mày Tiêu Liêu nhàn nhạt nhếch lên, vung tay, thanh âm trầm thấp, chậm rãi nói: “Mời hắn ta vào.”

Ông ta vừa dứt lời, tức thì thay biểu tình vui vẻ ra mặt, thong thả đi đến cửa. Tả Linh Tú bước từng bước nhỏ đi theo phía sau, xấu hổ cúi đầu.

Gã sai vặt dẫn người đến. Người nọ một thân y phục tơ lụa xanh đen thượng hạng. Chỉ là y phục dù đẹp đến đâu mặc trên người gã ta cũng không ra hương vị gì. Cổ gã ta thô ngắn, thắt lưng buông thõng xuống bụng. Thì ra là một nam nhân trung niên tai to mặt lớn, vòng eo rộng cùng thân hình to lớn.

“Ha ha, Tam vương gia, đã lâu không gặp. Mau mau mời vào!”

Tiêu Liêu thi lễ, vừa khanh khách cười nói vừa đưa tay mời gã ta vào.

Mà Ngô Chi Sung không lập tức đáp lại. Gã ta bước vài bước nhìn thẳng nử tử yêu diễm trang điểm lộ liễu bên cạnh Tiêu Liêu. Đôi mắt háo sắc híp híp lại xoay tròn đánh giá. Xem ra, linh hồn nhỏ bé đã bị nàng câu đi.

“Đây là …” Ngô Chi Sung nhướng máy, ngó trái dòm phải, dường như muốn ngẵm kỹ diện mạo này.

“Đây là nghĩa nữ mà kẻ hèn này nhận nuôi một năm trước.” Tiêu Liêu mỉm cười giới thiệu, sau đó thay dáng vẻ nghiêm túc, trầm giọng nói với Tả Linh Tú: “Còn không ra mắt Tam vương gia.”

Tả Linh Tú vẫn luôn cúi đầu, lúc này nghe vậy liền lập tức tươi cười ngọt ngào thi lễ trả lời: “Tiểu nữ Linh Tú, ra mắt Tam vương gia.”

Thanh âm ngọt ngào khả nhân, tướng mạo cũng không kém giọng nói. Ngô Chi Sung cười không khép được miệng: “Tốt! Tốt! Rất tốt!”

Mà thanh âm gã ta nói chuyện đã có chút mùi vị giọng mũi, không chút nào che giấu sắc tâm bản thân. Xem ra gã ta đang suy nghĩ bậy bạ.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6105 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5546 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5239 View
4
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
4

Chí tôn đặc công

2566 chương
5053 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4862 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4821 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter