Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Tinh Thần Châu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Tinh Thần Châu
  3. Chương 186 : Võ Lập Tuyết

Chương 186 : Võ Lập Tuyết

Dược Thiên Sầu cũng không phải ngu ngốc, vừa rồi tuy rằng hoảng sợ, bất quá hiện tại từ cách nói chuyện của mọi người hắn cũng phán đoán ra, cô nàng này từ khi sinh ra chưa từng gặp chuyện gì nguy hiểm, chỉ là được chiều chuộng nên sinh ra nghịch ngợm. Bất quá dáng dấp và vóc người thực sự không thể chê, khóc òa kiểu đó lại còn đẹp như vậy, nhất là bị phi kiếm của mình cưỡng bức, vóc người cao gầy đứng thật thẳng tắp, thân thể uyển chuyển, trước nở sau kiều chân dài, so sánh với Khúc Bình Nhi có một loại phong cách khác hẳn. Thu hồi lại phi kiếm, mười hai đạo hàn quang nhiễu quanh thân bay lượn "hưu" một tiếng toàn bộ chui vào túi trữ vật. Lúc này thiếu nữ chạy đến bên cạnh mọi người, nhào vào trong lòng mẫu thân oa oa mà khóc, phỏng chừng là lần đầu tiên thể nghiệm đến cái gì gọi là mạng huyền một đường, thật sợ đến cực độ. Lúc chạy ngang qua người Dược Thiên Sầu, Dược Thiên Sầu liền thể nghiệm tới thứ gì gọi là bộ ngực cuộn trào ba đào mãnh liệt, chỗ đó run run, dù kiềm chế đừng run cũng không được, để chú ý phong độ, mạnh mẽ khống chế đường nhìn. Thiếu phụ tên Trúc Tầm Thu, còn đang liên tục an ủi nữ nhi. Nam nhân tên Võ Hóa Kiền, lại quát to: "Khóc cái gì khóc, sáng sớm đã biết có khách nhân tới, có ai làm như con sao?" Võ Lập Tuyết ngẩng đầu lau nước mắt, biện giải: "Ai kêu mọi người nói Dược Thiên Sầu lợi hại như vậy, con không phải chỉ muốn thử xem rốt cục hắn có bao nhiêu lợi hại sao?" "Hiện tại đã biết chưa? Nếu không phải người ta thủ hạ lưu tình mạng con đã sớm không có!" Nam nhân kia lớn tiếng quát. Nghe vậy Võ Lập Tuyết ngẫm lại cũng sợ hãi, cũng không dám nói tiếp, len lén liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu, trong thần tình toát ra một chút sợ hãi, cho tới bây giờ không có ai đối đãi với nàng như vậy, phỏng chừng nếu ca ca không sớm kêu gọi, hắn thật khả năng đã giết chết chính mình. Võ Lập Thành lắc đầu cười khổ, nói: "Phụ thân mẫu thân, đây là Dược Thiên Sầu mà con đã truyền tin tức về cho mọi người." Lại nhìn Dược Thiên Sầu giới thiệu: "Dược huynh, đây là gia phụ và gia mẫu." Sự tình đã hiểu rõ ràng! Dược Thiên Sầu cũng không truy cứu, đi đến hành lễ nói: "Dược Thiên Sầu gặp qua bá phụ bá mẫu, vừa rồi lại tại hạ lỗ mãng." "Không liên quan đến ngươi, ai gặp phải chuyện như thế đều sẽ làm như vậy, là do nha đầu này ngày thường được chiều hư thôi." Võ Hóa Kiền vung tay, lập tức lại tấm tắc nói: "Phù Tiên Đảo không hổ là đệ nhất đại phái, môn hạ đệ tử quả nhiên khác với người thường, đồng thời điều khiển mười hai thanh phi kiếm, ta thật ra là lần đầu tiên nhìn thấy. Thuật lại ở thời kỳ viễn cổ, có một người gọi là Vạn Kiếm Ma Quân có thể đồng thời điều khiển hơn vạn phi kiếm ngăn địch, nghĩ không ra Phù Tiên Đảo cũng có kiếm quyết thần kỳ như vậy, thực sự là mở rộng tầm mắt!" Hắc! Phù Tiên Đảo đúng là có, bất quá đó là kỹ năng giả, trông được còn không dùng được, lão tử mới đích thật là thật tài thật liêu. Dược Thiên Sầu khiêm tốn nói: "Bá phụ quá khen!" "Được rồi sự tình đã qua. Lập Thành, con đại biểu Võ gia tiếp đãi khách nhân, chúng ta sẽ không quấy rối các ngươi." Võ Hóa Kiền nhìn nhi tử nói xong liền dẫn mọi người rời đi. Trúc Tầm Thu bỗng nhiên phát hiện nhi nữ còn sững sờ tại chỗ, kỳ quái nói: "Tuyết nhi, con không đi sao?" Võ Lập Tuyết đứng đó thoáng nhăn nhó, rụt rè nói: "Tuyết nhi vừa phạm sai, muốn cùng ca ca đồng thời tiếp đãi khách nhân, xem như chịu nhận lỗi." Mọi người nhìn nhau, rất có cảm giác như mặt trời đang mọc từ hướng tây. Võ Hóa Kiền cười nói: "Tùy nó đi! Chúng ta đi." Trúc Tầm Thu nhíu nhíu mày, nhìn Dược Thiên Sầu, theo trượng phu rời khỏi sân. Mọi người đi rồi, Võ Lập Thành nhìn Võ Lập Tuyết lộ ra hình dạng như đau đầu nói: "Muội lưu lại xem náo nhiệt gì?" Con mắt Võ Lập Tuyết trừng lên, khẽ kêu: "Phụ thân đã đáp ứng, ai cần huynh lo!" Lập tức tựa hồ nghĩ ra điều gì, liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu, thanh âm chợt thấp xuống nói: "Mọi người không cần phải xen vào ta, ta đi theo các huynh là được." Trong lòng Dược Thiên Sầu vui vẻ, có mỹ nữ bồi là một chuyện tốt nha! Huống chi là một cô nàng cay như ớt, ai! Bộ ngực ba đào cuộn trào mãnh liệt a! Võ Lập Thành cũng mặc kệ muội muội, nhìn Dược Thiên Sầu cười nói: "Dược huynh, chuyện vừa rồi thật không ý tứ. Được rồi, sân viện này là dành cho các ngươi dùng nghỉ ngơi, Tử Thông bọn họ mỗi lần đến đều ở nơi này, ngươi vào xem có hài lòng hay không, không hài lòng đổi nơi khác là được." Dược Thiên Sầu quan sát bốn phía, hoàn cảnh rất u nhã, chính đường có ba chữ Tĩnh Khách Trai, không có chỗ nào không tốt, vì vậy cười nói: "Không cần, địa phương Tử Thông bọn họ có thể ở lại làm sao còn kém? Huống chi con người của ta không soi mói, ngươi cứ mang ta đến khắp Võ gia đi dạo thôi! Ta nghe tiếng đã lâu a!" "Vậy…" Võ Lập Thành có điểm hơi làm khó: "Dược huynh, không nói gạt ngươi, gia tộc bọn ta có quy định, rất nhiều địa phương không được phép của gia trưởng hoặc trưởng lão hội đồng ý, thì không cho phép người ngoài tiến nhập. Muốn đi dạo chỉ có đi qua Mạo Nhi Đảo thì còn được." Dược Thiên Sầu ngẩn người, lập tức cười nói: "Hiểu được, Phù Tiên Đảo cũng đồng dạng như vậy. Nếu không chúng ta đi Mạo Nhi Đảo dạo chơi, các ngươi xem thế nào?" "Tốt, Dược huynh thỉnh!" Võ Lập Thành vừa cùng hắn đi ra ngoài vừa nói: "Dược huynh không biết, bên này chỉ là địa phương nghỉ ngơi và tu luyện, không có gì hay để nhìn. Ở Võ gia chúng ta mà nói, kỳ thực Mạo Nhi Đảo mới là một địa phương tương đối có ý tứ, bình thường những đệ tử như chúng ta không được phép còn không cho qua đó!" Năm người đi phía trước, Võ Lập Tuyết cách xa phía sau chừng vài thước, không rên một tiếng đi theo phía sau mọi người. Ba người Tất Tử Thông quay đầu lại nhìn thoáng qua, hiểu lòng không nói nhìn nhau cười, nha đầu kia luôn điên cuồng bọn họ cũng đã sớm lĩnh giáo, có đôi khi thật sự là căm tức, nhưng nhìn tại mặt mũi tứ đại gia tộc đồng khí liên chi nên cũng không tiện giáo huấn, hôm nay được rồi, bị mãnh nam như Dược Thiên Sầu dùng thủ đoạn độc ác trừng trị, ngoan nha! Một đường đi tới, đụng không ít người chào hỏi Võ Lập Thành, cũng có người gật đầu chào ba người Tất Tử Thông, hiển nhiên ba người cũng là khách quen ở đây. Người qua đường nhìn thấy Võ Lập Tuyết đều cảm thấy có điểm kỳ quái, nha đầu kia ngày hôm nay sao lại ngoan như thế? Đổi tính sao? Dược Thiên Sầu nhìn chung quanh xác thực lời của Võ Lập Thành nói không sai, không có địa phương gì đáng ngạc nhiên, nhưng chỉ sợ ở đây mới là giải đất hạch tâm của Võ thị gia tộc nga! Võ gia chiếm diện tích mặt đất cũng thật lớn, mấy người đi gần tiếng đồng hồ mới tới đầu cầu nơi bờ sông, lúc này sắc trời đã bắt đầu tối, quay đầu lại nhìn phía sau cũng thấy không có biến hóa gì nhiều, mà Mạo Nhi Đảo ở bờ sông đối diện đã ánh đèn rực rỡ, dáng dấp thật náo nhiệt. Mấy người qua cầu, còn bị người thủ cầu hỏi lại một phen, biết được Võ Lập Thành tiếp đãi khách nhân mà đến, đăng ký đi qua rồi mới cho đi, xem ra Võ gia đối với đệ tử nhà mình quản được rất nghiêm. Cũng ngay lúc này, Võ Lập Tuyết đi theo sát phía sau mọi người, hiển nhiên là sợ mình lọt phía sau sẽ không qua được. Qua bên cầu, nhìn ngọn đèn huy hoàng trước mắt, Dược Thiên Sầu thật không dám tin tưởng địa phương như vậy lại được kiến tạo trong núi sâu, người đến người đi, xem trang phục có cả chính ma hai đạo. Dược Thiên Sầu cười nói: "Võ huynh, trước khi ta tới từng nghe Toàn trưởng lão nói qua, nói ở đây cũng có cửa hàng của Phù Tiên Đảo, muốn ta đến chào hỏi, cũng tốt nhượng tông môn yên tâm. Ta đối với ở đây không quen, còn thỉnh Võ huynh đưa ta tìm đến cửa hàng của Phù Tiên Đảo." "A, đi theo ta!" Võ Lập Thành vừa đi vừa nói chuyện: "Ở đây không chỉ có cửa hàng của Phù Tiên Đảo, cửa hàng các đại phái đều có, tuy rằng so ra kém Bách Hoa Cốc, cũng kém không bao nhiêu." Sau khi tìm được cửa hàng của Phù Tiên Đảo, Dược Thiên Sầu đi vào báo thân phận, một gã đệ tử Nguyên Anh hậu kỳ thuộc Tục Vật Điện làm chủ sự nơi này, công bố đã sớm nhận được tin tức của tông môn, lại được chưởng môn chính miệng truyền lời muốn hắn ở bên ngoài nên cẩn thận một chút. Đồng thời biểu thị mau chóng đem tin tức hắn đã đến truyền lại tông môn. Dược Thiên Sầu tạ ơn xong liền rời đi, bất quá nhượng hắn kỳ quái chính là chưởng môn Phù Tiên Đảo sao có thời gian rảnh rỗi nhớ tới việc quan tâm tới hắn? Bốn người Tất Tử Thông cùng đi bên cạnh sau khi nghe được cũng chậc lưỡi không ngớt, Dược Thiên Sầu này rốt cục có địa vị gì? Kết Đan kỳ đệ tử Phù Tiên Đảo chỉ sợ dùng từ quá nhiều để hình dung cũng không quá phận, nhưng đường đường thiên hạ đệ nhất đại phái chưởng môn nhân có thân phận tôn vinh ra sao, nhưng lại quan tâm tới hắn, quả thực là khó tin tưởng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL Đi dạo không ít con đường, gặp không ít người đủ các môn phái, Dược Thiên Sầu kỳ quái nói: "Võ huynh, ta xem ở đây so với Bách Hoa Cốc còn náo nhiệt hơn, thế nào lại nói so ra kém Bách Hoa Cốc?" Võ Lập Thành cười nói: "Bách Hoa Cốc bối cảnh thâm hậu, song song có Phù Tiên Đảo và Vạn Ma Cung làm chỗ dựa, tại tu chân giới thật sự tìm không được nơi giao dịch thứ hai tốt như vậy. Hiện tại ngươi nhìn thấy ở đây có nhiều người, đều là bởi vì ngày mai là ngày đấu giá hội long trọng nhất trong năm năm một lần của tu chân giới, cho nên mới có nhiều người đến như thế, sau khi trôi qua ngày này tự nhiên sẽ quạnh quẽ hơn rất nhiều, thật không thể so với Bách Hoa Cốc." "Ha ha!" Dược Thiên Sầu cười nói: "Giả như Bách Hoa Cốc cũng bắt đầu bán đấu giá, vậy chẳng phải sẽ cướp sinh ý của Võ gia?" Võ Lập Thành cười mà không đáp, Tất Tử Thông hừ nói: "Bách Hoa Cốc ỷ vào chính ma hai đại phái làm chỗ dựa, đã đủ thấy được, nếu như giành cả sinh ý của tứ đại gia tộc, chỉ sợ náo nhiệt qua đầu, chọc cho mọi người đều đỏ mắt, đến lúc đó cũng không ai tráo được họ." Dược Thiên Sầu ngẫm lại cũng phải, nếu được phú giáp thiên hạ tốt thì có tốt, thế nhưng người nghèo khắp thiên hạ đều trành vào ngươi, vậy thì không tốt rồi, tùy thời đều gặp nguy hiểm bị chia cắt. Vòng vo không ít địa phương, một mình Võ Lập Tuyết đi phía sau họ nhìn khắp nơi xung quanh thật hưng phấn, người nhiều lắm, có mấy lần suýt chút bị đi lạc, có lẽ do quá lâu nàng cũng không có đi ra ngoài. Nhưng bởi vì dung mạo của nàng quá mức xuất chúng, đã đưa tới không ít người ghé mắt, chính đạo đệ tử còn tốt một chút, dù có muốn nhìn cũng cố kỵ thân phận. Nhưng có chút ma đạo đệ tử đã tùy ý thành thói quen, khi quan sát nàng cũng không chút kiêng nể, ánh mắt lưu luyến trên thân thể nàng không dời, còn thiếu chút muốn động thủ kiểm tra. Nếu không phải nàng đang ăn mặc trang phục của Võ gia, ở đây lại là địa bàn của Võ gia, chỉ sợ đã sớm xảy ra vấn đề. Vùng lông mày của bốn người Tất Tử Thông đã cau chặt lại, rồi lại không muốn quét đi hăng hái của Dược Thiên Sầu khi lần đầu tới đây. Bước chân bọn họ cố ý chậm lại, tận lực không rời Võ Lập Tuyết quá xa. Dược Thiên Sầu rốt cục cũng phát giác ra, liền ha ha nói: "Võ huynh, tính ta ham mỹ thực(thức ăn ngon), nơi này có tửu lâu nào tốt một chút, mang ta đi thưởng thức được chứ?" Võ Lập Thành mừng rỡ chỉ vào một tòa tửu lâu rộng rãi phía trước nói: "Tửu lâu Sàn Sàn Cư này do Võ gia mở ra, ở đây miễn cưỡng được cho là một nhà tửu lâu tốt nhất, rượu vào đồ nhắm cũng rất ngon, Dược huynh không ngại đi vào ngồi chơi." Kỳ thực Dược Thiên Sầu đã sớm nhìn thấy tửu lâu ba tầng kia, cho nên cố ý nói như vậy, gật đầu cười nói: "Dựa sông mà kiến, nước chảy róc rách, Sàn Sàn Cư? Có điểm ý tứ, là nó đi." Mấy người đi vào, Võ Lập Thành biết rõ nơi này, đặt một nhã gian tốt nhất. Mấy người vừa đi lên lầu ba, trên lầu cũng đi xuống mấy người, người dẫn đầu vui mừng nói: "Dược huynh, cáp! Mấy người các ngươi sao lại ở chỗ này?" Dược Thiên Sầu vừa nhìn, đều không phải người khác, chính là Bách Hoa Cốc Yến Truy Tinh, chắp tay nói: "Yến huynh, sao ngươi cũng tới nơi này vậy?" Bốn người Tất Tử Thông lúc này cũng chắp tay, tuy rằng mấy người đối với hắn không hảo cảm, nhưng từng ăn đồ của người ta không phải trả tiền, thật không tiện làm như không nhận ra. "Ha ha! Tự nhiên là vì buổi bán đấu giá ngày mai mà đến, các ngươi chuẩn bị lên nhã gian trên lầu sao?" Yến Truy Tinh cười nói, ánh mắt liếc qua thấy Võ Lập Tuyết liền hơi ngẩn người, không trách hắn, muốn trách thì trách dáng người của Võ Lập Tuyết quá nóng bỏng, nam nhân nào nhìn thấy lại không nhìn thêm vài lần thì cũng đã không gọi là nam nhân. Nhưng sự tình thường thường hay như vậy, nếu một người đã sớm có thành kiến đối với người nào đó, một ít tỳ vết thật nhỏ cũng có thể bị người ta phóng đại để nhận xét. Cử động của hắn rơi vào trong mắt bốn người Tất Tử Thông tự nhiên là không hài lòng. "Đúng vậy!" Dược Thiên Sầu đưa mắt nhìn bốn người, cười nói: "Hôm nay trời vừa tối, Yến huynh cũng đã ăn uống xong rồi sao?" "Không có, không có!" Yến Truy Tinh phục hồi lại tinh thần, cười nói: "Nhã gian trên lầu quá mức nặng nề, nhưng đại đường dưới lầu chung quanh mở rộng, có thể dựa sông mà uống rượu cũng là một chuyện mỹ sự, ta cố ý để tiểu nhị đổi một chỗ kề bên cửa sổ dựa sông, được rồi, mọi người không ngại cùng ngồi đi! Ta thỉnh chư vị cùng uống một chén!" "Như vậy không tốt đâu! Thế nào luôn để Yến huynh mời khách! Không bằng…" Dược Thiên Sầu cố ý kéo dài câu nói kế tiếp. Quả nhiên không làm hắn thất vọng, Yến Truy Tinh kéo tay hắn nhiệt tình nói: "Dược huynh không cần khách khí với ta, còn thỉnh chư vị cấp tại hạ chút mặt mũi!" Nói xong lại kéo hắn đi xuống dưới. Mẹ nó! Có tiện nghi không chiếm là vương bát đản. Dược Thiên Sầu nhìn thoáng qua bốn người Tất Tử Thông nháy mắt, vừa đi vừa nói chuyện: "Nếu Yến huynh nhiệt tình hiếu khách như thế, chúng ta cũng không tiện phất đi mặt mũi của Yến huynh, mọi người cùng nhau đến đi!" Mấy người nhìn nhau, không thể làm gì khác hơn là cùng đi theo xuống phía dưới. Võ Lập Tuyết cũng nhìn thấy Dược Thiên Sầu nháy mắt, không biết hắn cùng các ca ca đang làm gì, nhưng nghĩ hẳn phải rất thú vị, cho nên không ai mời nàng, nàng cũng thí điên điên đi theo tới. Đến bàn ngồi xuống, nghe tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa sổ, xác thực lại có một phen phong tình khác, tuy rằng quanh thân nhiều người một chút. Thấy mọi người đã ngồi xuống, Võ Lập Tuyết cũng không khách khí ngồi xuống cạnh ca ca, ra vẻ nàng cũng không biết cái gì gọi là khách khí. Người đi theo Yến Truy Tinh hẳn là thủ hạ của hắn, ở bên tìm một bàn cận kề ngồi xuống. "Vị này chính là?" Yến Truy Tinh nhìn Võ Lập Tuyết hỏi. Võ Lập Thành lắc đầu cười khổ nói: "Đây là xá muội! Không thỉnh lại tới, còn thỉnh Yến huynh thứ lỗi!" "Nga! Nguyên lai là muội muội của Võ huynh, thật là giai nhân quốc sắc thiên hương!" Yến Truy Tinh tán dương nói. Nghe được có người khen mình đẹp, lúc này Võ Lập Tuyết mỉm cười, còn liếc mắt nhìn Dược Thiên Sầu, phảng phất đang nói, ngươi xem người ta thật tinh mắt, ai như ngươi không biết thương hương tiếc ngọc. Dược Thiên Sầu thấy được, thế nhưng không để ý nàng, loại nữ nhân này ngươi càng cấp cho nàng vẻ hòa nhã thì nàng càng lấn tới. Đợi một hồi lâu, thức ăn cùng rượu đã được dọn lên đầy bàn, phỏng chừng sinh ý thật tốt quá, tiểu nhị trong điếm bận không ngừng tay, trong lúc nhất thời cũng chiếu cố không được chu toàn. Mấy người uống rượu tâm tình, bất quá chỉ nói những lời khách sáo, Dược Thiên Sầu càng đặt nhiều tâm tư tiêu diệt thức ăn, rượu và thức ăn ở đây vị đạo không tệ. Hắn ăn uống thoải mái làm Võ Lập Tuyết ghé mắt nhìn không ngớt, ăn ngon đến như vậy sao? Làm khẩu vị của nàng cũng không ngừng mở rộng. Không bao lâu, rượu trên bàn đã hết, nhưng tiểu nhị chậm chạp chưa mang đến. Lúc này Võ Lập Tuyết xung phong nhận việc nói: "Ta đi lấy!" Mọi người còn chưa kịp phản ứng, nàng đã hướng quầy hàng chạy đi. Võ Lập Thành lúng túng nói: "Nhượng chư vị chê cười, tiểu muội đã có thói quen tùy tiện, không biết cái gì gọi là rụt rè!" "Hà tất nói như vậy, đây mới là bản sắc của lệnh muội, những nữ tử khác muốn học cũng không học được." Yến Truy Tinh cười nói. Võ Lập Thành khoát tay cười khổ, không nói gì hướng chỗ muội muội nhìn lại, bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống, bật đứng lên. Chỉ thấy Võ Lập Tuyết đang bị một người kéo mạnh cánh tay lôi tới. Mấy người khác vừa nhìn, sắc mặt cũng trầm xuống, bật dậy. Dược Thiên Sầu đang ăn ngon lành, liếc mắt nhìn mấy người, tay còn cầm một giò heo mới cắn vài cái, không hiểu gì quay đầu nhìn lại, nhất thời sửng sốt, trước mặt mọi người đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng? Lập tức theo bản năng vung tay lên, cầm giò heo dùng sức ném thẳng tới… Tinh Thần Châu Tác giả: Thiên Sầu  Bạn đạng đọc truyện tại Https:// S t t r u y e n . c o m

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6707 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6685 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6053 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5654 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5302 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5208 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter