Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Thiếu Gia Phong Lưu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Thiếu Gia Phong Lưu
  3. Chương : 410

Chương : 410

Thường Nhạc bắt đầu điên cuồng xe bỏ quần áo của cô gái, hắn hoàn toàn không quan tâm cô gái đang ra sức khóc lóc kêu gào.

Trong nháy mắt, chiếc áo khoác của cô bị ném đi, trên bàn gần như nằm khỏa thân trên bãi cát, một cái tất chân bị tuột tới bàn chân, một chân đứng trên cát còn chân khác thì buông thõng xuống.

Sức lực duy nhất còn sót lại của cô đều bị cạn kiệt hết, việc duy nhất cô có thể làm chính là lặng yên chịu đựng, cô không ngờ tất cả điều này lại có thể xảy ra trên cơ thể mình.

Nhưng mình có tội sao?
Hắn đè lên cơ thể cô gái xinh đẹp, hai tay sờ hai bầu ngực, mông cô gái, ở giữa hai bắp đùi trắng nõn, ở giữa hai đùi trắng mềm mại của cô hết sức khiêu khích

Cô gái muốn lớn tiếng kêu rên mang hết những đau đớn trên cơ thể kêu la, nhưng bờ môi của gã đàn ông dính chặt với môi cô, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, cô chỉ có thể dùng bàn tay nhỏ bé vuốt qua vuốt lại trên lưng gã đàn ông, bóp miệng tiếng "hừ".

Cô đã từ vừa mới bắt đầu phản kháng rồi dần dần thích ứng, nhưng trong ánh mắt đen xì của Caruso lại không ngừng phát ra sát khí.

Bởi vì là lần đầu tiên của cô gái, thật ra Thường Nhạc không thể nào mà hứng thú được, trong cơ thể hắn có một loại sức mạnh không thể khống chế được, trong lòng gã đàn ông ẩn chứa dã tính bạo ngược, mỗi lần hắn dịu dàng với người yêu thì dường như lập tức sự tích tụ như muốn nổ tung ra.
Thường Nhạc lấy hai tay vuốt vuốt ngực dùng hết sức không ngừng làm biến dạng ngực cô gái, nếu cô gái có sữa nhất định sẽ nặn hết ra, cơ thể cô gái từ từ ngả về phía sau, đầu rũ xuống, tay vịn bên ngoài.

Miệng của Thường Nhạc đã dừng trên cổ cô gái, hắn vừa hôn vừa liếm. Lại hung hăng lưu lại vài dấu vết hôn.

Cô gái bị quyến rũ một chút cảm giác đau đớn trên cơ thể dường như không còn.

- Không được kêu. Biết rõ muốn nhanh đến cao trào muốn cô gái câm miệng là không thể nào nhưng Thường Nhạc vẫn ra lệnh như vậy.

Hắn giống một con sói hung ác, dùng lưỡi liếm liếm trên khuôn mặt xinh đẹp, trên khuôn mặt cô dính đầy nước miếng của mình sau đó dùng hết sức về phía mông kêu lên một tiếng rồi bất động.

Hai chân cô gái co giật một hồi rồi buông thong xuống không lung lay. Đôi mắt đẹp mở to vô thần nhìn chằm chằm lên trần nhà. Một tiếng thoả mãn kêu lên thích thú, hết sức thích thú.

Sau khi làm xong tất cả, Thường Nhạc bình tĩnh lẳng lặng nằm yên ở chỗ đó, vẻ hung ác ban đầu hoàn toàn biến mất, chuyện xảy ra vừa rồi như tia chớp hiện ra trong đầu mình.

- Tai sao có thể như vậy? Vừa rồi vì sao tôi không thể khống chế chính mình? Thường Nhạc hoài nghi vừa rồi có thật hay không, mà cô gái kia đã hôn mê, giọt nước mắt đó vẫn đọng lại khóe mắt, có chút xinh đẹp.
Trên cơ thể trắng như tuyết hiện đầy dấu vết, rõ ràng lúc ấy mình rất điên cuồng mà Caruso đã lặng yên nằm đó nhưng đã bị mình đánh cho hôn mê bất tỉnh.

Thường Nhạc ngồi đó vẫn suy nghĩ rất lâu rất lâu. Từ đầu tới cuối hắn đều không rõ tại sao vừa rồi mình lại có thể như vậy. Ở sâu trong lòng hắn đoán việc mơ hồ như thế này với ban ngày mình uống rượu Ma Cổ có liên quan đến nhau. Cuối cùng hắn mặc quần áo cho cô gái rồi bế cô ra.

Chuyện vừa rồi xảy ra trong phòng rất nhiều người đều có thể đoán ra, nhưng lúc Thường Nhạc bước ra từ bên trong, bất kể ai cũng làm như không nhìn thấy.

Đây chính là sự uy hiếp mạnh mẽ, không ai muốn vì một chuyện không liên quan mà phải gặp rắc rối.
Bên ngoài vẻ mặt Kim Hye và Nguyệt kỳ lạ nhìn Thường Nhạc, trong mắt cô gái xinh đẹp chứa đầy sự hoài nghi và có chút sắc thái khủng bố.

Tiểu Bảo chế giễu bằng nụ cười nhìn Thường Nhạc, vẻ mặt đó như muốn nói hắn nhất định không làm ra gì chuyện tốt đẹp.

Sau khi đi ra Thường Nhạc cũng không có tâm trạng gì uống rượu chúc mừng nữa, hắn đi thẳng ra ngoài, hắn cần một khoảng thời gian, một khoảng thời gian để có thể tháo gỡ sự nghi vấn trong lòng.

Các cô Kim Hye vẫn luôn im lặng đi theo sau Thường Nhạc, mãi cho đến lúc bước vào xe ô tô, cô mới thận trọng nhìn Thường Nhạc, vẻ mặt kỳ lạ nói: - Anh có phải là người hai mặt không?
Câu nói này như một mũi dao sắc nhọn đâm vào lòng Thường Nhạc, nhưng bên ngoài khóe miệng Thường Nhạc lộ ra nụ cười nhạt: - Mỗi người đều có hai mặt mặt ngoài và nội tâm, vì vậy mới có cách nói lòng người khó dò.

Con mắt Kim Hye cổ quái chuyển động, rất lâu mới chậm rãi nói một câu: - Thực ra nhìn kỹ anh còn tốt hơn tên vô lại kia nhiều

- Tên vô lại kia?

Khóe miệng Thường Nhạc lộ ra nụ cười cổ quái, bản thân mình cũng không phải là người tốt đẹp gì.

Mục đích lần này là trực tiếp đến tổng bộ Điểm G Paris.
Khi xe ô tô đến cổng tổng bộ Điểm G, lúc bọn Kim Hye, Nguyệt và Thường Nhạc vừa mới xuống xe, sắc mặt Thường Nhạc hơi đổi, hắn cảnh giác nhìn phía sau, và Kim Hye cũng bất giác nhìn lại phía sau.

Ngoại trừ bóng tối ra vẫn là bóng tối, cô ngẩn người ra kinh ngạc nhìn sang phía Thường Nhạc.

- Em vào trước đi, sắp xếp cho cô ấy tốt, anh có chút việc phải làm. Thường Nhạc đem cô gái kia giao cho Nguyệt rồi chậm rãi đi hướng về phía bóng tối.

Lần này Tiểu Bảo lại rất khôn khéo, cô không đưa ra bất kì phản đối nào mà đi luôn vào biệt thự.

Sau khi Thường Nhạc đi đến dưới một cây đại thụ, hắn lạnh nhạt nói:
- Nữ Vu xinh đẹp, cô mau ra đi!

Một bóng đen như âm hồn xuất hiện trước mặt Thường Nhạc, trong khoảng thời gian ngắn như vậy không gặp Thường Nhạc bây giờ Nữ Vu trở nên tiều tụy, dáng vẻ tươi rói trước kia hoàn toàn biến mất.

Điều này làm cho trong lòng hắn kinh ngạc: - Chẳng lẽ Nữ Vu gặp chuyện gì sao?

Nữ Vu thần sắc xúc động nhìn Thường Nhạc, cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ mở, nói: - Thật là không ngờ, anh không ngờ, không ngờ uống máu của Ma Cổ thật sự quá tuyệt, thật quá tuyệt như vậy có thể kích thích cơ thể cổ Vương. Chúng tôi không cần giành lấy thắng lợi cuối cùng cuộc thi giám định trực tiếp tiến vào Vu Tộc cứu người của Tộc tôi rồi.

Thường Nhạc nhíu mày, với việc của Nữ Vu, lần trước hắn hiểu được một chút từ việc Nữ Vu nói ra, tuy nhiên bởi vì năng lực của Nữ Vu khá kỳ dị, chính mình muốn biết đối phương mạnh đến mức nào cho nên hắn mới chịu đồng ý với Nữ Vu đi cứu Vu tộc, cứu những người đó.

Nhưng bây giờ đã khác, bây giờ hắn cần một câu trả lời thấu đáo, nên ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Nữ Vu, gằn từng chữ: - Tại sao tôi và cô phải trở về? Tại sao phải cứu vớt gia tộc của cô, cô và tôi có quan hệ gì? Gia tộc của cô và tôi có quan hệ gì?

Nghe câu nói này, vẻ mặt xúc động của Nữ Vu hoàn toàn biến mất, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc lộ ra vẻ kinh ngạc không hiểu hiếu kỳ nói:
- Tại sao? Tại sao anh không cùng tôi trở về, chẳng phải anh đã đồng ý với tôi rồi sao? Chẳng lẽ anh nói mà không giữ lời?

Thường Nhạc lạnh lùng lắc đầu, ánh mắt châm chọc nhìn Nữ Vu hơi tiếc nuối nói: - Cô quá ngây thơ rồi, trên đời này cái gì cũng đều tin tưởng được đó chính là không thể tin người khác, nhớ kỹ lời của tôi.

Nữ Vu choáng váng cô ngơ ngác nhìn Thường Nhạc, sắc mặt cổ quái nói: - Ngoại trừ con người ra tôi còn có thể tin cái gì?

Nếu đổi lại là trước kia, hắn nhất định phải tập trung tinh thần cùng Nữ Vu nói chuyện, nhưng bây giờ không cần nữa, tâm hồn hắn hoàn toàn trong trạng thái bình tĩnh, thậm chí một cảm giác sợ hãi cũng không có. Hơn nữa còn cảm thấy lúc này Nữ Vu có chút đáng yêu ngây thơ.
Ánh mắt hắn nhìn Nữ Vu, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: - Tin tưởng chính mình. Nói tới đây hình như nghĩ tới điều gì hắn tiếp tục nói: - Trên đời này không có chuyện gì là nhất thành bất biến đâu.

Nữ Vu đã hiểu ra, đôi mắt rung động lòng người nhìn thật sâu Thường Nhạc liếc mắt, lập tức cô cắn răng nói: - Được rồi, tôi lấy vật này cùng anh đổi, như vậy được chưa.

- Đổi cái gì? Tâm thần Thường Nhạc có chút căng thẳng, trong ánh mắt xuất hiện vẻ quỷ dị.

- Tôi dùng Thánh Châu để đổi lấy việc anh đi cứu gia tộc, cứu người của chúng tôi.
- Thánh châu là vật gì? Tâm thần Thường Nhạc hơi xao động.

- Chỉ cần anh đặt Thánh Châu ở trên người là có thể trấn áp ma lực của Ma Cổ, như vậy ít nhất có thể cam đoan anh sẽ không thể bị ma hóa trước cổ Vương. Nữ Vu nghiêm túc nói.

- Câu này của cô có ý gì? Thường Nhạc nheo mắt giống như bắt được cái gì, nhưng trên thực tế mình còn không lĩnh hội được, nhưng trong lòng lại bắt đầu có cảm giác bất an.

Trên khuôn mặt Nữ Vu xinh đẹp lộ ra một nụ cười ngọt ngào.
Thường Nhạc kinh ngạc liếc mắt nhìn Nữ Vu, chỉ thấy Nữ Vu hít sâu "cục cục" một tiếng, lập tức một lát sau chỉ thấy yết hầu cô ta có một vật dài bay lên như là có một con rắn từ bụng Nữ Vu nhảy ra.

Trong khi Thường Nhạc há mồm trợn mắt, từ miệng Nữ Vu phun ra một cái trứng gà to lại hiện ra một loại châu báu sắc hào quang và sắc thái tình cảm trên bề mặt dường như toát lên một tầng bảo quang tươi sáng.

- Đó là võ thuật gì? Nhổ ra vật lớn gì đó từ trong bụng. Thường Nhạc nói có chút không dám tin vào mắt mình.

- Đây là công cắn nuốt của Nữ Vu Tộc, chỉ cần nuốt châu báu vào trong ẩn trong bụng như vậy không ai có thể biết nó được giấu ở đâu. Nữ Vu thản nhiên mỉm cười, rõ ràng mình cảm thấy rất tự hào khi có được công phu này.

Ánh mắt Thường Nhạc nhìn chằm chằm Nữ Vu, gương mặt vui vẻ đó bỗng nhiên cười rộ lên nói: - Tôi đã đồng ý với cô đi sao?

Nữ Vu kinh ngạc, sau đó ngạc nhiên nhìn Thường Nhạc không hiểu nói: - Thánh Châu là bảo bối, tại sao anh không cần? Hơn nữa anh đi chỉ là trợ giúp.

- Cô đã mang Thánh châu tới, tôi đoạt lấy không được sao? Như vậy tôi cũng không nợ ân tình cô, tôi lại không phải là Thánh nhân dựa vào cái gì để giúp Vu tộc đây?

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6711 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6696 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6055 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5656 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5308 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5210 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter