Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Tạc Thiên

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Tạc Thiên
  3. Chương : 11

Chương : 11

Vì sao lại ra nông nỗi này?

Suốt chặng đường tôi không ngừng đổi xe, cứ xe chạy đường dài xong, lại chuyển sang đi tàu.

Bản thân cũng không biết muốn đi đâu, cũng không biết đã đặt chân đến những miền xứ nào nữa.

Dù sao, cứ nơi nào xa nhất, thì tôi chọn mua vé đến nơi đấy.

Cuối cùng tôi đã quá rã rời, cả người như một khoảng trống rỗng, đơn côi đứng ở một góc thành thị nào đó xa lạ, đứng thật lâu, thật lâu.

Nắng sớm, từ chỉ là những nhánh mảnh ngại ngùng le lói, hoá thành bừng bừng chiếu rọi cả thế gian. Tôi dại ra nhìn mọi người đều bắt đầu sôi nổi nhịp sống của họ, ai ai cũng đều vội vã lướt qua trước mặt tôi, bắt đầu ăn bánh mỳ với hot dog.

Tôi cúi gằm, đi mà không biết nơi nào là đích đến.

Sao mà mê man. Sao mà bàng hoàng.

Sự trốn chạy dài đằng đẵng gần như bòn rút cạn kiệt mọi sức lực của tôi, tôi cứ như kẻ hết pin phải cố lê lết hành động.

Dùng động tác đần độn không giống bình thường mà mua một tờ báo, tôi tìm tòi trên mục xã hội.

Không có tin gì về Dữ Tương.

Tìm sang mục kinh tế tài chính, cũng không có.

Tôi quẳng tờ báo đi.

Ờ ha~ Dữ Tương cùng lắm cũng chỉ là phú thương của Hồng Kông thôi mà~ Kể cả anh ta chết, lý do đâu ra mà được lên báo đô thị của Pháp chứ?

Tôi luôn canh cánh anh ta lợi hại hơn so với bát kỳ kẻ nào.

Nhưng anh ta cũng chỉ là con người thôi.

Tập tễnh lết chậm chạp đến một góc phố, tôi kiếm được một cái khách sạn vừa bẩn lại vừa xập xệ.

Tôi chưa bao giờ đến những nơi nào như thế cả, bẩn thỉu, xấu xí, những gã thô lỗ cứ vào vào ra ra, nhổ cả nước bọt lên ghế ngồi.

“Chứng minh thư của tôi bị mất rồi, có ở đây được không?” Tôi giữ nguyên nét mặt, ướm hỏi.

Tên chủ so với tôi mặt mày còn càng tỉnh rụi hơn, ấn một cái nút trên bàn, “Có tiền là được.”

Tôi ngoái lại đánh giá cái chỗ ghê tởm này, xem ra cũng phải chỗ chứa toàn cướp cắp hay tội phạm lẩn trốn gì gì.

Thế là tôi về phòng.

Tự nhốt mình trong phòng, tôi không dám đi ra ngoài kia.

Bóng người phản chiếu trong tấm gương đã vỡ lìa thành hai mảnh ở toilet, cũng không dám nhìn tới.

Là tôi đấy sao?

Tôi sờ sờ cằm mình.

Dẫu gì cũng mới hai, ba ngày thôi mà.

Không còn nhẵn nhụi như hồi trước, bây giờ đã thấy lởm chởm râu cưng cứng lòi ra.

Trán còn lồ lộ vết sẹo, cái mặt trông thật là dữ dằn.

Mấy hôm sau, rốt cuộc cũng không chịu nổi cái cảnh ẩn dật kiểu này nữa.

Len lén ra ngoài mua một cái máy tính, cho gọi là ngó ngàng một tí đến tình hình thế giới.

Hầy ~ Chả lẽ những ngày sau của tôi sẽ phải trôi qua như này?

Tôi đọc tất cả các loại báo, lên internet xem tin tức các nơi.

Tin tốt. Dữ Tương không chết.

Nghĩa là tôi không giết người.

Thời điểm biết, tôi thở phào một hơi.

Đến khi thấy bức ảnh chụp trông có vẻ rất sáng láng trên báo net, tôi bật cười to lắm.

Cái vết thương bị bình hoa đập kia, thế mà lại y xì vết thương trên trán tôi.

Độ dài. Độ lớn. Giống đến mức châm chọc.

Cơ mặt tôi vì cười to quá mà thành phát đau. Một thời gian qua tôi đều là rầu rĩ, dây thần kinh trên mặt có vẻ tê liệt luôn rồi.

Trên báo net còn có bài phỏng vấn với ngài doanh nhân trẻ tuổi tài năng này nữa.

Thấy toàn là lời lẽ khiêm tốn lẫn hào khí ngất trời giả vờ giả vịt của Dữ Tương.

Tôi cười đến nhạt thếch.

Nhưng đoạn phỏng vấn cuối cùng lại khiến tôi chú ý hơn cả.

… “Xin mạo muội hỏi một câu. Thưa ngài Vinh, hiện nay y học rất phát triển, lấy lý do gì mà ngài không muốn vết thương trên trán được hoàn toàn chữa trị và lành lặn?”

“Vết thương này, là thứ nhắc cho tôi không quên.”…

Phỏng vấn tới đó là hết.

Tôi thầm rủa thằng phóng viên ngu xuẩn, sao không hỏi thêm, kiểu: “Nhắc nhở điều gì? Ngài muốn dùng nó để nhắc nhở việc gì?”

Xem hết cuộc phỏng vấn xong, lòng tôi cực kỳ trĩu nặng, cứ man mác câu nói kia của Dữ Tương có gì đó không tốt đẹp, thâm ý thật sâu xa.

Liệu có phải Dữ Tương biết tôi sẽ chú ý cuộc phỏng vấn ấy, nên cố ý nhồi một câu kết doạ tôi cho hả dạ?

Anh ta lợi hại đến tận đường này ư?

Hay là tôi đã phải chịu kinh hồn táng đảm vì thủ đoạn của anh ta rồi, thành ra bị thần hồn nát thần tính?

Tôi phẫn hận out.

Vết thương này, là thứ nhắc cho tôi không quên…

Tôi sờ đến vết thương lộ ra trên trán.

Ừ. Nó cũng có thể nhắc cho tôi không quên nữa.

Không thấy có tin gì đề cập vụ Dữ Tương bị hành hung cả, cứ như là vết thương của anh ta vô căn cớ chui ra.

Chả biết có phải thủ đoạn bỡn đùa gì của Dữ Tương hay không.

Vì sao phải giấu giếm?

Chẳng lẽ là vì bảo vệ… tôi?

Tôi kiên quyết lắc đầu.

Nếu lòi ra tôi, giới truyền thông khẳng định sẽ lục ra cái lý do một công tử thế gia như tôi lại gây ra vụ việc long lở độ vậy, có khi sẽ bới được cả chuyện trước kia giữa tôi và Dữ Tương nữa.

Anh ta cùng lắm cũng chỉ là phòng hoạ trước khi nó xảy ra thôi mà.

Tôi tự nhủ với mình: Anh ta chỉ là vì bảo vệ chính anh ta.

Nghĩ thế, tự nhiên lòng thoải mái đi.

Ra là tôi không phải tội phạm chạy trốn.

Thật không đâu tự doạ mình. Cứ nghĩ mấy ngày nay liên tục trốn trốn lẩn lẩn, trốn ra tận đây, đúng là vô năng mà.

Tiếp tục thám thính trên internet, đã chuẩn bị sẵn tinh thần đọc tin tức phá sản của Hoàng thị.

Có điều, lục lọi tất cả trang web tài chính kiểm tra, vẫn không thấy tin tức về Hoàng thị đâu?

Không đúng?

Tôi tìm lại một lần.

Không có thật.

Ngạc nhiên, mà trong lòng không thể nói không khấp khởi.

Tôi bật dậy khỏi ghế. Mấy ngày nay chưa có tràn trề sức sống như vậy.

Cả căn phòng bẩn thỉu, chỉ có cái máy tính mới mua trên bàn là có vẻ hơi hơi phù hợp với tôi dạo trước.

Lập tức gọi điện thoại.

“Mẹ? Con Sinh Sinh đây mà.”

Mẹ ở một chỗ khác kinh ngạc, “Sinh Sinh, sao đảo mắt một cái đã mất tăm mất dạng thế hả? Nhiều ngày nay đi đâu? Thằng bé này, mẹ lo đến chết mất…”

Mẹ nói liên hồi, tôi chỉ nghe lọt được một tai, thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ vẫn còn cằn nhằn được, tức là Hoàng thị đã vượt được cơn bão để bước ra bầu trời trong rồi.

“Mẹ ơi, chuyện ở công ty giải quyết được rồi ạ?”

“Ầy, mẹ có biết gì chuyện công ty đâu. Thấy ba con bảo không có việc gì rồi.”

Cảm ơn trời đất, tự dưng gặp được quý nhân phù trợ.

Vấn đề này hỏi mẹ không được rõ ràng lắm. Nói với ba vẫn tốt hơn.

Đang lúc phân vân mẹ đã hỏi thẳng, “… Con đang ở đâu đấy? Sao chưa nói gì mà đã đi, con vẫn còn nhỏ mà~ Lần trước mẹ vừa nói chuyện với bà Vương…”

“Mẹ, con về ngay đây. Thế nha mẹ!” Cúp điện thoại nhanh chóng.

Tôi vọt vào toilet sung sướng cạo râu, rồi thay bộ quần áo khác.

Nhét hết tiền mặt còn thừa vào túi.

Khẩn cấp cáo biệt cái chốn này.

Thanh toán xong xuôi, tôi đi ra khỏi cửa, như vừa được thoát xác.

Nhân sinh ah ~ Quả nhiên vô thường mà ~

Thì ra tâm tình mang tính quyết định như thế, hôm qua còn u ám trong mắt, hôm nay đã thấy đẹp đẽ hơn rất nhiều.

Ngay cả bước chân cũng yên bình thoải mái.

Không giấu được nụ cười, ra ga, mua vé tàu về nhà.

Tiếc là không mang theo hộ chiếu, không thể ngồi máy bay, tiết kiệm được rất nhiều thời gian hành trình đấy.

Tâm trạng rất tốt, mua một tờ báo để tiêu khiển thời gian ngồi tàu.

Người bán báo vẻ mặt kỳ quái mà ngó tôi, hình như chưa từng thấy thằng nào mua báo mà cười rạng rỡ như thế.

Tôi càng cười tươi tợn, hy vọng có thể truyền được một ít tâm tình tốt đẹp của mình cho hắn.

Cầm báo trong tay, phát giác tâm tình tốt đẹp của mình đã thoáng chốc bay hơi không còn dấu vết.

Ảnh chụp một người, ngang nhiên chiếm ngay trang đầu.

Chuyên mục to lắm, tin vắn tìm người không tiếc phí tổn lớn.

Bên cạnh còn kèm một dòng title to đùng —— Con trai chủ tịch tập đoàn Hoàng thị nổi tiếng mất tích.

Phía dưới còn có title phụ là: Sẽ hậu tạ số tiền lớn cho người cung cấp được manh mối.

Tôi liếc hờ sang tên bán báo, hắn cũng đầy hứng thú dòm tôi.

Tiện thể ngó luôn trên đống báo khác, xem có ảnh tôi không.

Quả nhiên mà.

Tôi run lẩy bẩy.

Tôi hẳn là phải kích động và cảm kích mới đúng, vì hoá ra mình quan trọng thế kia mà, hiện tại đối với tôi mà nói, không thể nghi ngờ đây là một mũi thuốc trợ tim.

Nhưng mà tôi lại run lẩy bẩy.

Cái dòng liên lạc sau hậu tạ một số tiền lớn, rõ ràng là số điện thoại ở Hồng Kông.

Không chỉ có thế, cư nhiên là điện thoại biệt thự Vinh gia và di động của Dữ Tương.

Trước mắt chung quanh đều nghiêng ngả, có lẽ gần đây ăn uống kham khổ cũng là duyên cớ.

Tôi dựa lùi vào cột đá nhà ga, khí lạnh ngấm vào không ngừng từ sau đốt sống lưng.

Còi tàu đã rú rít.

Tôi không về được rồi.

Dữ Tương đang đợi tôi.

Còn ba mẹ tôi đâu?

Vì sao anh ta muốn tìm tôi?

Phải mà, vết thương ấy, không phải luôn luôn nhắc nhở anh ta đó ư?

Nhắc nhở anh ta phải tìm bằng được tôi, tìm được Hoàng Sinh đã tạo ra cho anh ta vết thương ấy, để anh ta bị chảy máu.

Tôi thẫn thờ nhìn chuyến tàu vốn dĩ phải là chở theo tôi ôm đầy mừng vui trở về, giờ phút này nó lịch xịch từ từ trườn đi. Tôi hận Dữ Tương đến cùng cực.

Vì sao cú đánh kia không lấy luôn cái mạng của anh ta.

Mà chỉ có đánh dấu lại một vết thương hời hợt.

Chuyển biến chớp nhoáng khiến cho tôi không chấp nhận nổi sự thật mà run rẩy.

Tôi vùi mặt vào hai tay, muốn khóc lên thật lớn.

Thì ra, tôi không hề mạnh mẽ, một chút cũng không.

Tôi muốn về nhà, tôi muốn về với ba mẹ, được trút hết mọi khổ sở ứ nghẹn ra, rồi mẹ sẽ gọi người giúp việc chuẩn bị cho tôi nước tắm, và tôi sẽ lại mặc chiếc áo ngủ thoải mái, yên ổn trên chiếc giường của mình mà ngủ giấc thật nồng say.

Đây nào phải nguyện vọng gì xa xỉ, trước nay tôi đã luôn được hưởng nhiều đãi ngộ như thế.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5695 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5232 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
4968 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4551 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4477 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4384 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter