Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Siêu Cấp Thư Đồng

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Siêu Cấp Thư Đồng
  3. Chương : 441

Chương : 441

Trương Lãng cao giọng cười mắng:

- Văn Cơ, nhìn xem muội dạy dỗ bảo bối kìa.

Văn Cơ không lên tiếng, ngược lại Trương Diễm nghiêm trang nói tiếp:

- Nương còn nói nếu bảo bảo nói ra lời này, chắc chắn cha sẽ giận!

Trương Lãng tận đáy lòng thích đứa bé thông minh này.

Hắn ôm chặt Trương Diễm, nói:

- Làm sao cha giận nương ngươi được?

Trương Diễm nghiêng đầu nhỏ, hỏi lại:

- Có thật không?

Trương Lãng thề thốt rằng:

- Đương nhiên là thật rồi!

Trương Diễm lại ranh mãnh nói:

- Vậy nương không cho cha ngủ trên giường thì cha có giận không?

Trương Lãng suýt chút ngã xuống đất ngất xỉu.

Các nàng trong đại đường cất tiếng cười to. Không ai ngờ Trương Diễm tinh quái hỏi ra vấn đề như vậy. Văn Cơ mặt đỏ bừng, hiển nhiên vấn đề này vượt qua nàng dự đoán.

Trương Lãng mất một lúc mới hồi phục tinh thần, kêu to với các nàng:

- Là ai nêu ra ý xấu như vậy, đúng là dạy hư con nít!

Trương Diễm bỗng vỗ tay, ở trong ngực Trương Lãng hưng phấn kêu to:

- Quả nhiên cha giận rồi!

Trương Lãng nghẹn họng không nói nên lời.

Các nàng càng cười không kiêng dè, nguyên đại sảnh tràn ngập tiếng cười, hoàn toàn không để ý hình tượng thục nữ, ngã trái ngã phải. Từ khi nào thì Trương Lãng không ai bì nổi lại mắc cục nghẹn trong tay một đứa con nít, đây là việc không bao giờ dám tưởng tượng.

Trương Lãng buồn bực nửa ngày, bỗng không thèm để ý tiếng cười xung quanh, chuyển đầu, ngoài người nhưng trong không cười dụ dỗ Trương Diễm.

- Tiểu bảo bối, mới rồi là ai kêu ngươi nói lời này? Nói ra đi, cha dẫn ngươi ra ngoài chơi. Dẫn ngươi đi chơi diều, bắt thỏ trắng.

Trương Diễm vừa nghe Trương Lãng hứa dẫn ra ngoài chơi, mở to đôi mắt nhỏ đen láy, vẻ mặt vui sướng hỏi:

- Cha nói thật không?

Trương Diễm hỏi lại khiến Điêu Tú Nhi sốt ruột, vội vàng nói:

- Bảo bảo, tuyệt đối không được nói!

Khuôn mặt vốn vui vẻ của Trương Diễm biến ủ rũ, nói:

- Tú cô cô không cho bảo bảo nói kìa.

Trương Lãng cười cười, mắt liếc Điêu Tú Nhi.

Mặt Điêu Tu Nhi đỏ bừng, tình hình gấp rút nàng buột miệng, rõ ràng là đào hố chôn mình.

Trương Diễm mặt như đưa đám, nước mắt long lanh ứa nơi khóe mắt, dường như tiếp theo giây sẽ rơi xuống.

Cô bé mắt ngấn lệ nói:

- Cha đã lâu rồi không mang bảo bảo ra chơi, cha không cần bảo bảo nữa sao?

Trương Lãng thấy Trương Diễm muốn khóc mà cố nén, đau lòng nói:

- Làm gì có, ngày mai cha dẫn ngươi ra chơi.

Trương Diễm chuyển buồn thành vui, hỏi:

- Thật không ạ? Cha không được gạt người nha!

Trương Lãng mạnh gật đầu, nói:

- Sẽ không.

Trương Diễm xoe tròn mắt, nói:

- Cha, chỉ hai người chúng ta không vui, tốt nhất là dẫn nương và các cô cô nữa.

Trương Lãng cười mắng:

- Con bé tinh ranh này, có phải là bọn họ cho ngươi thứ gì tốt không?

Trương Diễm dùng tay nhỏ bé chộp bả vai rộng lớn của Trương Lãng, làm nũng nói:

- Cha nói đi, có được không nào!

Trương Lãng vội gật đầu, nói:

- Được được, bảo bảo nói tất nhiên là được rồi.

- Hay quá!

Trương Diễm hưng phấn kêu to, quay đầu nói với Văn Cơ:

- Nương, người xem bảo bảo lợi hại không, cha đồng ý rồi!

Trương Lãng lần nữa nghẹn họng, hiển nhiên lại bị Trương Diễm tính kế một lần.

Trương Lãng bất đắc dĩ lắc đầu, nhẹ bóp cái mũi cô bé, nói:

- Con bé này, thật ranh ma.

Trương Diễm khanh khách cười.

Lúc này Thái Văn Cơ hơi đỏ mặt đi tới, hiển nhiên đối với việc Trương Lãng xấu hổ thì hơi ngại.

Nàng vươn tay, dịu dàng nói:

- Bảo bảo đến đây, để nương ôm, cha ngươi mới làm việc xong hơi mệt, để hắn nghỉ ngơi một chút.

Trương Diễm ở trong ngực Trương Lãng giãy giụa vài cái rơi xuống đất, hếch mũi nhỏ bảo:

- Ta không phải tiểu đệ đệ, mỗi ngày cần người ôm!

Văn Cơ lắc đầu, trên mặt tràn đầy nụ cười hiền từ.

Lúc này Trương Lãng nhận lấy khăn lông Dương Dung đưa, lau mặt, cười khổ nói:

- Không ngờ bảo bảo biến lợi hại như vậy.

Dương Dung dịu dàng cười nói:

- Ai kêu huynh làm phụ thân mà không thời gian cùng con bé chơi? Con bé không oán huynh mới là lạ.

Trương Lãng nghĩ thấy cũng đúng. Từ khi làm đại tướng quân, đừng nói là cùng với con cái khó được vài lần vô âu lo chơi đùa, ngay cả đám Dương Dung cũng ít có cơ hội ra ngoài giải sầu. Được một vài thứ tất nhiên sẽ mất đi vài thứ khác, xem ra đây là chân ngôn ngàn năm không thay đổi. Ngày mai hắn thật sự phải đẩy ra một ít việc, cùng bọn họ chơi một chút.

Ngày thứ hai, Trương Lãng từ trăm việc bận rộn rút ra thời gian, mang theo cả nhà lớn bé, có Hắc Ưng Vệ và mấy ngàn cấm vệ quân hộ tống, đi du xuân dạo chơi ngoài thành.

Từ xưa đến nay, Giang Nam chính là thất sơn nhị thủy nhất phân điền, quần sơn thanh tú cùng nước xanh trong vắt gắn bó thành. Núi Giang Đông không hùng vĩ chót vót như Thái Sơn, không núi liền hiểm trở như Thục Sơn, nhưng núi Giang Nam có tú lệ dịu dàng, cảm giác thanh thoát. Núi xanh nước biếc, hương hoa chim hót, cảnh đào viên.

Vừa ra ngoại ô không xa thì Trương Diễm đã chịu không nổi muốn Trương Lãng xuống xe đi bộ.

Trương Lãng thấy cô bé ở trong xe ngựa ngồi không yên, liền theo lời Trương Diễm, quyết định xuống xe đi đường bộ.

Ra ngoài Trương Lãng dự đoán là đám Văn Cơ bình thường cổng lớn không ra cổng sau không vượt cũng quyết định đi bộ, dù Trương Lãng có khuyên thế nào thì họ cũng không đổi ý. Nói cái gì vào hầu môn thâm như hải, hôm này hiếm khi đi ra, phải ngắm phong cảnh đất Giang Nam xinh đẹp.

Trương Lãng thấy các nàng kiên quyết đến vậy thì không làm phản đối nữa, dù sao chẳng phải chuyện gì ghê gớm, để các nàng đi bộ rèn luyện thân thể, ngược lại là chuyện tốt.

Trương Diễm nắm tay Trương Lãng, giống như chim non ra khỏi lồng, không ngừng hoan hô, kêu la, tò mò hỏi này hỏi nọ.

Trương Ly ở trong ngực Dương Dung thỉnh thoảng mở đôi mắt to tròn nhìn trái nhìn phải, rất là ngoan ngoãn.

Cấm vệ quân sớm phong tỏa tuyến đường Trương Lãng đi dạo, mỗi một binh sĩ đều cẩn thận đề phòng.

Trương Lãng ở vùng đất rộng rãi giữa sườn núi sai binh sĩ cắm trại nghỉ ngơi. Bởi vì trừ Dương Dung và Triệu Vũ ra, các nàng Văn Cơ bình thường thiếu vận động sớm mệt đến mồ hôi chảy đầm đìa, thở hổn hển.

Binh sĩ rất nhanh dọn xong chỗ tốt, ở trên cỏ xanh trải thảm, sau đó bưng ra bàn hoa quả điểm tâm, cho đám người Trương Lãng giải khát bổ sung nước.

Đôi tay Trương Lãng đặt sau gáy, thả lỏng thân thể nằm trên thảm, nhắm mắt cảm nhận hơi thở thiên nhiên, tâm tình bình hòa.

Trương Diễm có Hàn Tuyết trông chừng, chạy ngược chạy xuôi. Một lát hái hoa đuổi bắt bướm, một lát nằm sấp trên mặt đất chăm chú quan sát cái gì, bản tính con nít bày cả ra đó. Đám Dương Dung ở một bên nói chuyện, ngẫu nhiên truyền đến tiếng cười khẽ rộn rã.

Trương Lãng yên tĩnh nằm đó, ngẫu nhiên nhớ tới thế giới xa xôi đã biến mơ hồ, còn có huynh đệ chiến hữu đã rời xa dương thế, liên tục cảm thán. Hắn đã hoàn toàn dung nhập vào xã hội này, còn vì nó không ngừng cố gắng phấn đấu, truy đuổi, hoàn thành thứ trước kia chỉ có thể thực hiện trong mộng. Nếu là lúc trước, đánh chết hắn cũng không tin sẽ có chuyện như vậy. Bây giờ xem ra, thế giới thật là vô cùng kỳ diệu.

- Phu quân đại nhân, đang nghĩ cái gì vậy?

Bên tai truyền tiếng nói ngọt ngào mềm mại, lỗ mũi cảm giác ngưa ngứa, Trương Lãng không thể khống chế hắt hơi một cái. Trương Lãng không cần nghĩ cũng biết, thanh âm êm tai dịu dàng như vậy chỉ có Văn Cơ, mỹ nữ tài mạo song toàn mới có.

Trương Lãng bắt lấy bàn tay mềm mại không xương, xúc giác lạnh lẽo, làn da cực kỳ mềm mại.

Trương Lãng mở to mắt, trêu đùa rằng:

- Không ngờ nổi Thái đại mỹ nữ bình thường đoan trang thục nhã cũng có lúc nghịch ngợm như vậy?

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6706 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6681 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6052 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5654 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5300 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5205 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter