Chương 224 : Âm mưu bí mật
Dịch: 123abc
Biên dịch & biên tập: Long Nhất Nhìn mũ giáp đội trưởng đội quân cảnh vỡ nát lộ ra dung mạo, Long Nhất ngớ ra nhìn.
Đầu trọc lóc không có nổi một cọng tóc, mi mắt kéo dài, đôi chân mày thô đậm, hơn nữa trên mặt có vô số dấu đao. Thật là quen thuộc, quả thật rất quen thuộc. Long Nhất lầm bầm trong tâm, đột nhiên một tia chớp đánh thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, làm Long Nhất lập tức biến hẳn sắc mặt. Tướng mạo này và tiền thế của mình sao lại giống nhau vậy a.
"Người thắng rồi, Tây Môn nhị thiếu gia." Đội trưởng đội quân cảnh trừng trừng nhìn Long Nhất cả nửa ngày, rồi chậm rãi nói. Tên tiểu tử này thật làm gã rất kinh dị. Chỉ trong thời gian hai năm ngắn ngủi, từ trung cấp chiến sĩ đạt đến cảnh giới vô số người cả đời không đạt được là đại kiếm sư, cái kiểu tiến bộ cấp tốc này đơn giản là làm người ta không cách nào tiếp thu nổi.
Long Nhất định thần trở lại, từng bước từng bước tiến đến trước mặt đội trưởng đội quân cảnh, cười hắc hắc, khẽ nói: "Nếu như ngươi lúc nãy dùng toàn lực, cũng khả dĩ có thể đỡ được Cuồng Long Thập Bát Liên Trảm của ta."
"Tây Môn thiếu gia nói thế có ý gì?" Đội trưởng đội quân cảnh run khẽ, giọng nói không đổi hỏi ngược lại.
"Ta có ý tứ gì có cần phải nói rõ ra không? Nếu như ta đoán không sai, ngươi thực lực có lẽ đã đạt đến đại kiếm sư, chỉ là vì sao ngươi ẩn tàng thực lực, cái này ta cũng không ép hỏi." Long Nhất dùng giọng nói chỉ hai người nghe được cười nói.
Đội trưởng đội quân cảnh ánh mắt lóe sáng, nhìn cái tên thanh niên xem có vẻ thờ ơ này, khẽ thở dài, nói: "Tây Môn nhị thiếu gia, người thật sự thay đổi rồi, trở thành thâm bất khả trắc, ta thật sự nghi ngờ người rốt cuộc có phải là Tây Môn Vũ không."
Long Nhất đắc ý cười phổng mũi. Lời này của hắn nghĩa là đã thừa nhận mình, nói cách khác màu lam sẫm hắn nhìn thấy lúc thi triển chiêu Thập Bát Liên Trảm đó tịnh không phải là hoa mắt.
"Hắc hắc! Đừng có sùng bái ta thế, ta chỉ là gặp được vài kỳ ngộ mà thôi. Phải rồi, không biết vị đại ca này xưng hô như thế nào?"
"Tại hạ là Cừu Phục, Cuồng Long Quân Đoàn trung đội đội trưởng của đại đội quân cảnh số một." Cừu Phục trả lời.
"Cừu Phú (lắm hận thù)? Cái tên này không hay lắm à nha." Long Nhất hắc hắc cười nói.
"Là phục trong khôi phục, không phải là phú trong địa phú." Cừu Phục hơi có chút gượng gạo hồi đáp.
"Cừu Phục. Cừu Phục, nói ngược lại không phải phục cừu sao? Tên thật là hay a." Long Nhất cười vỗ vỗ lên vai của Cừu Phục, không quản người ta có nguyện ý hay không.
Trong mắt Cừu Phục lóe lên một tia kì dị, nhìn sang một bên không nói tiếng nào.
"Chỉ là đệ có một vấn đề, xem đấu khí của người tựa hồ có chút giống với phượng hoàng đấu khí của Phượng Hoàng gia tộc, không biết…"
"Đấu khí của tại hạ là gia truyền, hoàn toàn không có liên hệ gì với Phượng Hoàng gia tộc."
Long Nhất chưa kịp hỏi xong, Cừu Phục liền lên tiếng cắt ngang trả lời.
"Trả lời lẹ như thế, có quỷ gì đây?" Trong lòng Long Nhất thầm nghĩ.
"Ta vẫn còn quân vụ cần xử lí, không phụng bồi nữa." Cừu Phục nói xong liền xoay người tiến bước về nơi xa xôi.
Long Nhất nhìn theo bóng lưng Cừu Phục xa dần. Có chút trầm ngâm.
Lúc này binh sĩ vây quanh đã dần dần tản ra, Tây Môn Nhị thiếu gia và Cừu Phục một trận tỷ thí thần sầu quỷ khốc, trong chớp mắt đã truyền đi khắp quân doanh. Hình tượng của Tây Môn Nhị thiếu gia trong quân đã khác hẳn ngày trước. Cuồng Long quân đoàn nhìn theo một cách nào đó mà nói là tư binh của Tây Môn gia tộc, lĩnh lương thưởng của quốc gia, lòng trung lại không đặt ở hoàng đế Long Chiến.
Long Nhất thi triển ra Cuồng Long Thập Bát Liên Trảm trong thần thoại của Cuồng Long Quân Đoàn đánh bại Cừu Phục, cái loại thực lực này làm sao không được binh sĩ sùng bái chứ.
Long Nhất dẫn Tiểu Y và Man Ngưu đi đến doanh trại của Bạo Hùng dong binh đoàn, gọi Hùng Bá và hai phó đoàn trưởng đến đàm luận.
Long Nhất vừa ngồi lên ghế. Tiểu Y ở sau lưng hắn đấm bóp đôi vai, lâu lâu lại còn phụng thị trà nước cho hắn, thật đúng là cực kì hưởng thụ.
Next : sextalk.sexviet/showthread.php?t=99722&page=27
"Hiện tại các ngươi đã vào quân doanh. Các ngươi cũng coi như là binh sĩ, huấn luyện trước đây của các ngươi so sánh với huấn luyện chân chính của quân đội còn có một khoảng cách. Hơn hai ngày nay ta đã làm ra được một phương án huấn luyện, các ngươi cần một phương pháp huấn luyện cường độ cao hơn và có biện pháp khoa học hữu hiệu hơn." Long Nhất chầm chậm mở miệng, trong mắt lấp lánh một tia tiếu ý làm người ta bất an.
"Thiếu gia, sau này chúng tôi có thể ra chiến trường không." Hùng Ba hai mắt to như cặp chuông đồng nhìn Long Nhất, trên mặt toát ra sắc thái hưng phấn.
"Muốn ra chiến trường à? Sau này sẽ có cơ hội thôi, chỉ sợ lúc đó các ngươi giết người tới run tay." Long Nhất hắc hắc cười nói.
"Run tay? Hùng Bá ta càng giết càng mạnh mẽ, đến bao nhiêu giết bao nhiêu, giết cho tới thiên hôn địa ám, máu chảy thành sông." Hùng Bá vỗ bình bịch lên bộ ngực to lớn, toàn thân trên dưới đột nhiên tỏa ra khí tức phệ huyết.
Long Nhất nhíu mày, trước đây sao hắn không hề cảm nhận thấy trên thân hắn có cái loại khí tức này? Thật ra đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu đây?
"Các ngươi thông báo cho thủ hạ, bảo chúng luyện tập cho tốt, đợi ta tới, thống lĩnh toàn quân. Toàn bộ để cho ta dẫn binh ra lệnh, sau này không gây ra trò cười gì mới được." Long Nhất ngả người dựa vào lưng ghế nói.
Vào lúc này, Long Chiến vừa kết thúc buổi chầu sớm đang phiền muộn đi đi lại lại trong ngự thư phòng, đột nhiên hắn ngừng lại, vỗ lên bàn một chưởng, một cổ khí mạnh mẽ xuất ra, chiếc bàn vô thanh vô tức biến thành một đống bụi phấn. Lão giận dữ nói: "Tây Môn gia tộc, Đông Phương gia tộc và cả Nam Cung gia tộc, sẽ có một ngày ta tiêu diệt hoàn toàn các ngươi, tru diệt toàn bộ dòng tộc các ngươi."
"Bệ hạ bất tất phải nổi nóng như thế, tạm thời cứ để chúng đắc ý một lúc đi, đến lúc không phải là bệ hạ muốn tròn thì tròn, muốn dẹt thì dẹt sao?" Một thanh âm âm u đột ngột xuất hiện trong phòng, cùng lúc một bóng hình cũng chầm chậm xuất hiện bên trong thư phòng.
"Quân sư, ta thật không nuốt nổi cục tức này. Lão hồ ly Tây Môn Nộ này càng ngày càng không thèm để ta trong mắt, hôm nay không đợi ta đồng ý, tự tiện quyết định để cho Tây Môn Vũ tiểu tử trở thành Thiên tướng, lĩnh một vạn năm ngàn binh mã. Thật sự có lý nào như thế?" Long Chiến phẫn nộ tung một cước làm cái ghế nát thành từng mảnh rồi hồng hộc thở.
"Bệ hạ không cần phải tức giận, cái chuyện này không phải là cơ hội tốt của chúng ta sao. Hắn muốn binh mã thì cho hắn, đến lúc đó bí mật đưa mật thám vào trong, lúc nào cũng có thể khống chế nhất cử nhất động của Tây Môn Vũ không phải là tốt sao." Cái bóng hình được gọi là quân sư từ tốn nói.
"Quân sư, tên tiểu tử Tây Môn Vũ đó vốn dĩ hai năm trước chỉ là một tên con cháu nhà giàu bất học vô thuật, vốn dĩ không khó đối phó, sớm biết thế này lúc đó mạnh dạn kết liễu cẩu mệnh của hắn, đã không thể có biến tướng như hôm nay rồi." Long Chiến than thở.
"Chúng ta có thể thử khống chế hắn, nếu khống chế không được thì có thể phái người giết hắn, cho dù hắn thực lực có đề thăng, cũng có lúc sơ ý." Quân sư nham hiểm nói.
"Chỉ còn có cách xử lí như thế, chuyện này ta phải nhanh chóng bố trí." Long Chiến gật gật đầu nói, đột nhiên, ánh mắt dừng lại trên đống đổ vỡ trên đất, cúi người rút ra một bức họa tàn khuyết, trên đó vẽ một tiểu nữ hài đẹp như thiên sứ, linh khí bức nhân. Đó chính là tâm can bảo bối Long Linh Nhi của hắn.
Long Chiến phức tạp nhìn con gái trên bức vẽ, nó thật sự là giống với mẹ nó, chỉ là vì sao thế này? Vì sao lại yêu người của Tây Môn gia tộc, ngay cả con cũng mốn phản lại ta sao? Trong lòng Long Chiến thống khổ nghĩ ngợi.
"Bệ hạ, không cần đa tâm, tiểu công chúa luôn luôn thông tuệ hơn nữa ngoài mềm trong cứng, có lẽ hành động của nàng là nhẫn nhục chịu đựng, vào một lúc tối hậu đánh cho Tây Môn Vũ một kích chí mệnh. Người nghĩ xem, làm sao nàng có thể yêu tên nam nhân làm hoen ố nàng được?" Quân sư giống như con trùng trong bụng Long Chiến, vừa thấy biểu tình của lão đã biết đang nghĩ tới cái gì.
"Ài, hi vọng như thế thôi." Long Chiến thở dài một hơi, ẩn ước cảm thấy tuyệt không phải như thế.
"Quân sư, hiện nay tình huống đã không thể xem nhẹ nữa. Tình thế tam đại gia tộc liên thủ đã hình thành, quân cờ bí mật của chúng ta hay là đưa ra đi." Long Chiến quẳng cái chuyện nhức đầu phiền phức ra khỏi đầu, quay về bóng đen đó hỏi.
"Khẹc khẹc khẹc, hiện tại chính là lúc rồi, thiên thời địa lợi nhân hòa, đúng là chúng ta nên dùng tới quân cờ bí mật thôi."
Quân sư cười khẹc khẹc quái dị nói.
Long Chiến quay người lại, nâng một khối vải bố trên tường lên, lộ ra một địa đồ quân sự treo trên tường, trên đó bày ra phân bố binh lực và nhiều đường ẩn hiện lộ tuyến hành quân cực kì tinh tế.
Cuồng Long đế quốc tổng cộng các loại binh chủng ba trăm vạn quân. Hắn trực tiếp khống chế chỉ có tám mươi vạn, trong đó cấm quân hai mươi vạn, ngoài ra Thần Ưng quân đoàn và Mãnh Hổ quân đoàn cộng lại sáu mươi vạn. Tây Môn gia tộc điều khiển Cuồng Long quân đoàn ba mươi vạn, còn tư binh tạm không thể biết, ước tính có thể hơn mười vạn. Nam Cung gia tộc và Đông Phương gia tộc điều khiển binh lực cộng lại cỡ đại khái hai mươi vạn, còn lại binh lực phân tán trong tay các tương lĩnh và ở các nơi.
Long Chiến tính toán một lần binh mã nhất hệ ủng hộ mình, còn thêm vào số lão trực tiếp chỉ huy so với Tây Môn gia tộc mà nói thì hoàn toàn chiếm ưu thế rất lớn, nhưng có vấn đề nếu như Tây Môn gia tộc mưu phản mà nói chiến đấu chắc chắn sẽ xảy ra ở Đằng Long thành, lúc đó ưu thế binh lực của hắn căn bản không thể hiện ra được. Hắn không thể nào điều toàn bộ binh lực toàn quốc về Đằng Long thành, như thế dù không có nội chiến, ngoại tộc cũng sẽ thôn tính Cuồng Long đế quốc.
"Bệ hạ không cần phải lo lắng quá, Cuồng Long đế quốc Long thị gia tộc là chánh thống, là nơi dân tâm hướng về, miễn là bệ hạ không làm mất lòng dân thì Tây Môn Nộ không thể nào dám khinh cử vọng động. Bệ hạ hiện tại duy nhất chỉ cần chia rẽ phân hóa nội bộ bên trong của chúng." Quân sư nhàn nhạt nói, xong rồi phát ra tiếng cười nghe rất kì quái, tựa hồ như người nói và người cười là hai người khác nhau.
Long Chiến hiển nhiên đã làm quen với cái loại hành vi này của quân sư, hoàn toàn không có vẻ ngạc nhiên, lão hỏi: "Trừ cái quân cờ bí mật đó, quân sư có thể còn phương pháp nào không?"
"Khẹc khẹc, kỳ thật Tây Môn Vũ quay về tuy là tăng thêm biến số cuối cùng, nhưng cũng đem lại ý tưởng rất có lợi cho chúng ta." Quân sư cười quái dị nói.
"Ồ, lợi ích gì thế?" Long Chiến vội vàng hỏi lại.
"Tây Môn Nộ luôn luôn thiên vị Tây Môn Vũ. Cái này thì ai ai cũng biết rõ, nghĩ tới điều này thì Tây Môn Thiên trong lòng tuyệt không hào hứng. Tây Môn Thiên là một tên có dã tâm, hắn luôn nhòm ngó vị thế gia chủ Tây Môn gia tộc, chỉ cần chúng ta nhẹ nhàng xúi giục một chút, để huynh đệ bọn chúng tương tàn, không tiện lợi sao?" Quân sư cười nói.
Long Chiến mắt sáng rỡ ra, vỗ tay cái bốp cười lớn nói: "Quân sư, thật là diệu kế, tốt nhất đánh tới lưỡng bại câu thương, đến lúc đó Tây Môn gia tộc loạn thì chúng ta hành sự dễ dàng hơn nhiều."
Quân sư cười quái dị, bóng đen mờ nhạt dần dần phiêu tán, vào lúc cuối cùng tiêu thất đột nhiên tự nói với mình: "Nếu như có thể để một bên phản bội qua phe ta thì thật tốt hơn nhiều."
Long Chiến bắt đầu trầm tư, nụ cười trên môi càng lúc càng lớn, cuối cùng điên cuồng cười ha hả, nhưng trong mắt không hề có một chút tiếu ý nào, ngược lại còn hiện ra những tia bạo lệ chi khí, trông có vẻ thập phần quỷ dị.
Chương 225: Tình yêu của Lệ Thanh - Có người xâm nhập
Dịch: 123abc
Biên dịch & biên tập: Long Nhất Long Nhất ở lại doanh trại tới tận lúc hoàng hôn, hơn nữa hắn lại còn có cơ hội trải nghiệm cái hương vị cơm quân đội là như thế nào. Bởi vì Cuồng Long Quân Đoàn số lượng binh sĩ rất đông, vì thế rau thịt cũng không nhiều, ăn xong thì chỉ còn có trái cây để nhai. Long Nhất vừa ăn đã thấy có mùi có vị, hắn vốn dĩ không phải là kẻ kén cá chọn canh.
Hoàng hôn nhạt dần, ánh mặt trời sáng lên một màu hoàng kim le lói ngoài chân trời, như không cam tâm chìm xuống như thế. Long Nhất theo ánh dương quang cuối cùng rời khỏi doanh trại, trong lòng ít nhiều đã có chút kiến thức về Cuồng Long quân đoàn. Tuy đối với quân đoàn được coi là tinh nhuệ nhất của Cuồng Long đế quốc còn chút hoài nghi, nhưng hắn thật không thể nào không thừa nhận đây tuyệt đối là một lực lượng cứng như sắt thép, đặc biệt là Huyết Sắc kị binh đoàn, có thể được xem là tinh anh trong các tinh anh.
Tiền thế Long Nhất đối với kị binh cũng có một số kiến giải nhất định, nhưng thật sự lại chưa từng tiếp xúc qua, bởi vì thời đó kị binh đã sớm bị đào thải. Trưa nay tại doanh trại nhìn Huyết Sắc kị binh đoàn đối chiến diễn tập, khí thế hủy thiên diệt địa, trời đất biến sắc, bài sơn đảo hải, đánh tới một đợt sóng màu máu hung dũng gầm thét, mặt đất cũng bị chấn rung, làm cho tim cũng nhanh chóng đập như trống trận, chỉ có hai từ có thể hình dung, đó là chấn động. Hơn nữa đó là những chấn động uy dũng, càng làm cho người ta nhiệt huyết dâng trào.
Kị binh tại cái thời đại dùng "hàng nguội" này tuyệt đối không gì tồn tại có thể thay thế, họ có thể dễ dàng xé toang phòng ngự của địch nhân, lại có thể ở trong thiên quân vạn mã tới lui như gió. Đương nhiên, khi hai quân đối mặt, khẳng định có cách đối phó với phòng ngự của kị binh, ví dụ như sử dụng công kích khoảng cách xa của ma pháp sư.
Long Nhất vừa bước đi vừa suy nghĩ, bất giác đã về đến Tây Môn phủ.
Vừa bước vào đại sảnh, Long Nhất đã thấy mẫu thân hắn, Đông Phương Uyển đang trò chuyện thân mật với một lão nhân thần thái quắc thước, đầu tóc trắng phau.
"Vũ nhi, còn không mau lại bái kiến ngoại công." Vừa thấy Long Nhất tiến lại, Đông Phương Uyển mở miệng cười nói.
Long Nhất trong sát na đó đã nhớ ra người này là ai. Chính là đại gia chủ hiện thời của Đông Phương gia tộc Đông Phương Khải Minh,cũng chính là ngoại công của Tây Môn Vũ, đương nhiên giờ đây biến thành ngoại công của mình.
"Vũ nhi tham kiến ngoại công. Ngoại công, người càng lúc càng trẻ ra đấy." Long Nhất tiến đến trước mặt Đông Phương Khải Minh mỉm cười nói, không hề có chút giả tạo nào. Trong kí ức của Long Nhất, Tây Môn Vũ luôn luôn được Đông Phương Khải Minh thương yêu như ông trời con, nói chuyện với lão luôn chẳng có tôn ti trật tự gì ráo.
"Phải không a? Xú tiểu tử ngươi, ba tấc lưỡi xem ra đã dài thêm rồi." Đông Phương Khải Minh cười ha ha đứng lên, bàn tay to vỗ cái bốp lên bờ vai của Long Nhất, một cỗ cường lực khoan thẳng vào cơ thể.
Long Nhất cười hắc hắc, nội lực hộ thể Ngạo Thiên Quyết theo bản năng đem cỗ lực lượng này phản chấn trở lại.
Đông Phương Khải Minh vỗ cái thứ hai, nhưng ngược lại, bàn tay còn bị lực phản chấn của Long Nhất chấn tới phát tê. Nhưng lão không những không giận mà còn cảm thấy rất hả hê. Lão mỉm cười nói: "Tốt, tốt. Vốn mẫu thân con nói với ta, con công lực đã đại tiến, ta còn không tin. Hiện tại thật không thể không tin a, nói thật đi, con hiện đã đạt đến cái cảnh giới nào rồi?"
Long Nhất huơ tay một hai vòng trên không, chỉ thấy vài đạo lam sắc đấu khí vụt xuất hiện, lập tức biên mất vô ảnh vô tung. Nhưng mấy trái cây trên trà kỉ thì lại bị cắt gọt ra thành bốn mảnh.
Đông Phương Khải Minh trợn mắt nhìn Long Nhất hồi lâu, lầm bầm nói:"Không ngờ là đại kiếm sư, ngươi tên xú tiểu tử này thật là tài cao nghệ lớn a."
"Ông ngoại. Người đối với cảnh giới của con có mãn ý không?" Long Nhất hắc hắc cười bảo hỏi. Đại kiếm sư ư? Thế có là cái thá gì, nếu như bảo với lão mình còn là Ma đạo sĩ mấy hệ thì có khi lão xỉu luôn mất.
"Đương nhiên là rất mãn ý, ngoại tôn của Đông Phương Khải Minh ta làm sao có thể là một cái bao rác được chứ?" Đông Phương Khải Minh đã lấy lại tinh thần, vô cùng hưng phấn.
Long Nhất hắc hắc cười khan hai tiếng,trong lòng thầm bảo, ngoại tôn của ông, thật sự về mặt nào cũng là một bao rác siêu bự, nhưng hắn hiện tại đã sớm bị tan thành tro bụi rồi."
"Vũ nhi, hai ngày hãy nữa đến nhà ngoại công chơi. Biểu muội của con vừa mới về tới, lúc nào cũng nhắc tới con đó." Đông Phương Khải Minh vuốt chòm râu trắng phau cười bảo.
"Biểu muội? Ai thế?" Long Nhất trợn mắt, một biểu muội mà hắn còn không thể nhớ nổi thì làm sao có thể nhớ tới hắn chứ.
"Là Khả Hinh, con gái của cữu cữu con đấy! Lúc còn nhỏ, con còn làm anh hùng cứu mĩ nhân, khi đó Khả Hinh đã nói không phải con thì không chịu gả rồi." Đông Phương Uyển cười rồi nói.
"Đông Phương Khả Hinh, thánh nữ của Quang Minh giáo hội? Nàng ta không phải từ nhỏ đã bị Quang Minh Giáo Hoàng dắt đi sao? Con gặp qua hồi nào chứ?" Long Nhất kinh ngạc hỏi lại, kí ức của hắn không hề có đoạn cố sự như thế.
"Đó là chuyện từ hồi con còn rất nhỏ kìa. Có lẽ là con đã quên rồi, Khả Hinh sau đó mới được Quang Minh giáo hoàng đưa đi." Đông Phương Uyển giải thích.
Long Nhất cố banh đầu ra nhớ lại, nghe Đông Phương Uyển nói như thế tựa hồ có một cái bóng mờ nào đó, nhưng thật sự không thể nắm được cái gì.
"Nghĩ không ra cũng không sao, đợi con gặp Khả Hinh rồi nói không chừng có thể nhớ lại. Hiện giờ Khả Hinh thật là xinh đẹp, cứ như một tiên nữ giáng trần vậy đó. Chỉ sợ ngươi, tên hỗn tiểu tử này sẽ sớm bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo." Đông Phương Uyển cười rồi bảo.
Nói đùa sao, ta bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo? Luận tới sắc đẹp, nữ nhân bên cạnh mình không phải là khuynh quốc khuynh thành sao, dù có đẹp đến thế nào đi nữa thì cũng chỉ có thể bằng với họ thôi. Long Nhất trong lòng tuy nghĩ thế, nhưng ngoài mặt chỉ cười mà không nói gì.
Trời sẩm tối rất nhanh, Đông Phương Khải Minh sau khi ăn cơm tối rồi đi, còn dặn dò Long Nhất phải đến Đông Phương phủ một chuyến.
Long Nhất quay về viện tử của mình, liếc mắt nhìn thấy Lệ Thanh như một bức tượng điêu khắc đứng ở sân, đang ngẩng đầu nhìn lên trời đến phát ngốc.
"Man Ngưu, Tiểu Y, các người quay về ngủ trước đi." Long Nhất nói với hai người nửa bước không rời sau lưng.
"Dạ, thiếu gia." Hai người đồng thanh ứng tiếng rồi quay về phòng của mình.
Long Nhất phi thân lên trên nóc nhà, đưa tay vẫy Lệ Thanh nói: "Lệ Thanh, lên đây ngồi cái. Xem sao trời, ở nơi càng cao, thì càng thoải mái."
Lệ Thanh nhún chân một phát, phi thân lên nóc ngồi cạnh bên Long Nhất.
"Có tâm sự sao?" Long Nhất nhẹ nhàng hỏi.
Lệ Thanh run khẽ, đáp: "Vâng, thiếu gia."
"Vì tình mà khổ?" Long Nhất nhíu mày hỏi lại, từ trong mắt của Lệ Thanh hắn khả dĩ đoán ra được hai chữ si tình.
Lệ Thanh trầm mặc gật gật đầu.
Long Nhất nhìn lên mặt trăng bàng bạc treo trên thiên không, nếu ai nhìn thấy biểu tình lãnh khốc của Lệ Thanh quyết không thể nào đặt nổi hai chữ "si tình" lên trên thân hắn. Long Nhất đương nhiên với cặp mắt sành sỏi khả dĩ có thể đoán được là chuyện gì, hắn nói: "Ngươi không cần nói, hãy để ta đoán một lần. Có lẽ là thế này, có một nam nhân lạnh lùng rất yêu một cô gái, nhưng khổ cái là chỉ có thể nép ở sau lưng nàng mà bảo hộ, mơ mộng có một ngày cô gái đó có thể minh bạch tâm sự của hắn. Nhưng sự đời vốn không như ý con người, trong lòng cô ta, căn bản không có hắn. Hơn nữa đột nhiên có một ngày, nam nhân lạnh lùng phát hiện trong lòng người hắn rất yêu lại có một hình ảnh của một nam nhân khác, vì thế mà trở nên thống khổ tuyệt vọng mà bỏ đi."
Lệ Thanh trợn tròn mắt nhìn Long Nhất, vẻ mặt thất kinh, hắn chầm chậm nói: "Thiếu gia, người làm sao mà biết được?"
Long Nhất cười hắc hắc vài tiếng, rồi nói: "Đôi mắt ngươi viết rõ ràng như thế, ta chỉ từ đó mà đọc ra thôi."
Lệ Thanh tự nhiên biết Long Nhất không nói đùa, hắn có thể đọc được thần tình xuất ra từ trong mắt mình nói ra. Cho dù không phải như thế, hắn cũng vốn đã thập phần bội phục Long Nhất.
"Nói cho ta nghe, cô gái đó có phải rất đẹp không?" Long Nhất vỗ vai Lệ Thanh cười hỏi.
Khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của Lệ Thanh hơi đỏ lên một chút, nói: "Đúng thế, rất là đẹp, thế giới này không có một cô gái nào có thể so sánh với nàng."
Long Nhất vòng tay lên bờ vai của Lệ Thanh, cười bảo: "Loại nam nhân chung tình như ngươi quả thật là động vật hiếm có. Chỉ là cô gái đó thật không có phúc để hưởng thụ."
Lệ Thanh lắc lắc đầu,thở dài: "Không, là tôi không tốt, không xứng với nàng."
"Ai nói ngươi không xứng với nàng, theo ta mà nói, Lệ Thanh ngươi khả dĩ có thể ở cùng với bất kì cô gái nào trên thế giới này, nhưng quan trọng nhất cũng chỉ là duyên phận mà thôi. Gặp được thì là hữu duyên, còn không thì là vô phận, chính yếu là nỗ lực tranh đấu, sau đó dù có ra sao thì không có gì phải tiếc?" Long Nhất lớn tiếng nói, hắn không bao giờ nghĩ thế giới này có ai không thể ở với ai. Trước ái tình, mọi người đều bình đẳng.
Đôi mắt của Lệ Thanh sáng lên, nhưng rồi lập tức ảm đạm trở lại. Hắn trầm giọng nói: "Đã quá trễ rồi, nếu như tôi bắt đầu sớm….hiện tại nàng đã yêu người khác, cái gì cũng đã trễ rồi."
Long Nhất vỗ vỗ lên vai của Lệ Thanh, cười bảo: "Chỉ cần người ngươi yêu hạnh phúc là tốt rồi. Ngươi lúc đầu không phải là muốn làm cho cô gái ngươi yêu hạnh phúc sao? Nếu như người khác có thể mang lại cho nàng hạnh phúc, ngươi cũng có thể thầm chúc phúc cho họ mà."
Lệ Thanh run run cúi đầu trầm mặc, lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, biểu tình rõ ràng là nhẹ nhàng hơn nhiều, hắn cảm kích nói:"Cám ơn người, thiếu gia. Đúng thế, chỉ cần nàng hạnh phúc là tốt rồi. Người ở bên cạnh nàng không phải là ta thì có can hệ gì chứ?"
Long Nhất cười cười, đối với Lệ Thanh có phần bội phục, lời này chỉ là hắn buộc miệng nói ra thôi. Nếu quả thật người hắn yêu mà đi với người khác, chỉ sợ hắn đã sớm điên lên mà cầm dao chém tên đó ra làm từng khúc rồi.
Chính vào lúc này, một cỗ hắc ám năng lượng dao động yếu ớt lướt qua, Long Nhất cảnh giác ngẩng đầu lên, hắn tuyệt đối tin vào giác quan nhạy bén của mình, dao động năng lượng hắc ám vừa rồi tuyệt đối không phải là ảo giác.
Có phải là người của Hắc Ám giáo hội? Sợ có lẽ chúng đang tiến hành hoạt động gì đó không thể nói với người ta.
"Có chuyện gì thế? Thiếu gia?" Lệ Thanh nhận thấy phản ứng cảnh giác của Long Nhất, vì thế mới hỏi.
"Có lẽ thế, người cứ ngồi ở đây, ta đi xem bốn phía xem sao." Long Nhất nói rồi phi thân đứng dậy, thân hình như phiêu hốt rời khỏi chỗ đó.
Long Nhất lượn một vòng trên không Tây Môn phủ, hắn mở rộng lòng bàn tay trái, dùng Huyết Sắc Khô Lâu thăm dò khí tức hắc ám yếu ớt đó. Hắn tuyệt không nghĩ rằng tên xâm nhập vào là kẻ yếu, có thể thần không biết quỷ không hay tránh khỏi các trạm canh ngầm canh nổi như thiên la địa võng của Tây Môn phủ, thực lực tuyệt đối phải là xuất thần nhập hóa.
tai But'':
Neu ko con` aj ung? ho mjnh` se~ ngung` post bo truyen nay`.
Than!