Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Nhân Gian Đệ Nhất Cấm Kỵ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Nhân Gian Đệ Nhất Cấm Kỵ
  3. Chương 50

Chương 50

“Mạnh tiền bối, phiền ngài đưa hai vị huynh đệ này về nghỉ ngơi trước, những người khác cố gắng một chút, chúng ta tiếp tục tìm.” Tào Quân Vũ lớn tiếng nói: “Thứ này rất nguy hiểm, nếu để nó đi đến chỗ đông người, hậu quả thật không thể lường được…”

“Sư huynh nói rất đúng, chúng ta không thể làm ngơ không quản được!” Ngụy Đông Đình là người đầu tiên lên tiếng ủng hộ.

Những người khác cũng gật đầu đồng ý, nhưng có thể thấy rõ nhiệt tình của họ đã giảm đi rất nhiều.

Suy cho cùng, hai người vừa rồi chính là đi trước làm gương, thương gân động cốt không mười ngày nửa tháng cũng khó lành, lành rồi ai biết có để lại hậu hoạn gì không…

“Mọi người đừng quá lo lắng, lần này chúng ta sẽ không đi quá xa, nếu xảy ra chuyện có thể lập tức chạy tới hỗ trợ.” Tào Quân Vũ một bên không ngừng an ủi khích lệ tinh thần.

Mọi người lại một lần nữa lập đội phân tán tìm kiếm.

Thiệu Tử Long và tôi vẫn như cũ, đợi người cuối cùng khởi hành mới theo một hướng không có ai chọn đi tới.

“Cậu cho rằng thứ kia là cái gì?” Thiệu Tử Long cau mày hỏi.

“Anh hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?” Tôi đáp.

“Không phải cậu biết tính số sao? Nhanh bói một quẻ đi.” Thiệu Tử Long nói.

Tôi nói tính không ra.

“Tôi đã nói mà, mấy cái số má đó là đồ bỏ thôi.” Thiệu Tử Long dương dương tự đắc lẩm bẩm.

Trời càng lúc càng tối, tôi đi một đoạn rồi xoay người về hướng khác. Thiệu Tử Long không quá để ý, tôi đi đâu anh ta theo đến đó, đi đi dừng dừng suốt chặng đường dài mà không hề nhận ra đã đổi hướng rất nhiều lần.

“Chúng ta đang ở đâu?” Thiệu Tử Long đột nhiên phản ứng lại, “Hẳn là cách bọn họ rất xa đi?”

Tôi không nói gì vẫn tiếp tục tăng tốc về phía trước. Thiệu Tử Long bất đắc dĩ rảo bước theo sau. Đi thêm một đoạn, anh ta thở hổn hển, kêu lên: “Đây là chỗ quỷ nào?”

Tôi ngước mắt lên liền thấy một gian đạo quán lớn trên đỉnh núi phía trước, đèn đuốc sáng rực rỡ, trong màn đêm hắc ám vô cùng bắt mắt.

“Anh có đói không?” Tôi quay sang hỏi Thiệu Tử Long.

“Không nhắc đến thì không sao, giờ cậu vừa nói ra bụng tôi liền réo ầm ĩ đây này, lẽ ra lúc ở nhà Tiểu Hải Đường tôi nên ăn thêm hai bát bún cá!”

“Anh ăn nổi không?” Tôi cười tủm tỉm: “Chúng ta đi sang kia xem có gì ăn không.” Vừa nói tôi vừa gióng mắt chỉ tay về phía tòa lâu đối diện.

“Ý kiến ​​hay!” Thiệu Tử Long gật đầu reo lên. Hai chúng tôi không nói gì nữa, nhanh chóng tăng tốc đi về phía trước.

“Ồ đạo quán này cũng lớn quá đi!” Vừa đến trước cổng Tào Tiên Quan, Thiệu Tử Long đã xuýt xoa kêu lên.

Lúc này trong đạo quan vẫn hương hỏa nghi ngút nhưng dòng người hành hương đã tán. Cả tòa đạo quan trở nên tịch mịch như u linh giữ núi rừng.

“Hai vị xin dừng bước." Hai chúng tôi bị một vị đạo đồng chặn ở cửa vào.

“Đóng cửa rồi sao?” Tôi nghi ngờ hỏi.

“Không…không…” Đạo sĩ cười cười xua tay: “Tào Tiên Quan hương hỏa chưa bao giờ ngừng, cũng luôn mở cửa đón đạo nhân tế bái. Chỉ là gần đây núi Thanh Long không quán an ổn nên trong quan thông báo tối đến sẽ không tiếp đón các chư vị đạo hữu gần xa.”

Nghe xong tôi liền minh bạch. Chẳng trách dòng người hành hương tán đi đến nửa thành.

“Không bình yên à? Ồ trong núi có dã thú hay ma quỷ?” Tôi giả bộ há hốc mồm ngạc nhiên hỏi.

Đạo sĩ mỉm cười nói: “À không phải, chỉ là gần đây có thông tin một tội phạm truy nã lẩn trốn trong khu vực và đang được lực lượng công anh lùng sục vây bắt. Một khi bắt được tất cả sẽ phục hồi nguyên trạng.”

“Đúng vậy.” Tôi gật đầu, ra chiều đã rõ quay sang Thiệu Tử Long: “Vậy hai chúng ta nên làm thế nào? Nghe tiểu sư phụ nói xong giờ cũng không dám xuống núi, nếu đụng phải tên tội phạm kia thì thật không dám tưởng tượng hậu quả.”

“Đúng, đúng.” Thiệu Tử Long cũng vò đầu bứt tai, vẻ mặt rất sợ hãi.

“Chuyện này…” Đạo sĩ cũng phân vân không biết nên giải quyết thế nào mới phải.

“Hay là cho chúng tôi vào trong nghỉ lại một đêm, đợi đến bình minh liền xuống núi có được không?”

Đạo sĩ khẽ cau mày: “Chỉ sợ không dễ…”

“Khó xử thế à?” Tôi lại gãi đầu quay sang Thiệu Tử Long hỏi dò “Hay chúng ta chịu khó ngồi ở đây đợi đến sáng đi?”

“Nói nhảm gì vậy!” Thiệu Tử Long trừng mắt, “Đạo quan lớn như vậy, lại đức độ từ bi, lập ra vì muôn dân cầu phúc sao có thể để hai chúng ta lê lết ở cửa cả đêm.”

“Ây dô, là lỗi của tôi, tôi suy nghĩ không thấu đáo.” Tôi nhanh chóng nhận sai rồi quay sang nhìn đạo sĩ bày ra vẻ mặt khó xử.

Đạo sĩ ho khan nói: “Vậy… hai người theo tôi vào trong. Sao có thể để hai người hồ nháo bên ngoài qua đêm được?”

“Xem đi, tôi nói có đúng không?” Thiệu Tử Long vỗ vỗ vai tôi giọng điệu tỏ vẻ đắc ý.

“Đúng, đúng, cậu nói đúng.” Tôi liên tục gật đầu.

Đạo sĩ còn do dự thêm chốc lát nhưng rồi vẫn dẫn chúng tôi vào trong đạo quan. Trương sư phụ và tôi đã từng đến đây một lần cảm thấy mọi thứ cũng bình bình, nhưng Thiệu Tử Long thì rất kinh ngạc liên tục cảm khái về sự to lớn uy nghiêm của sân viện. Chẳng lẽ anh ta thật sự vừa từ trong núi đi ra sao?

“Hai người qua đêm ở đây đi.” Đạo sĩ đẩy cửa một căn phòng nhỏ, bên trong bày biện rất đơn giản, gọn gàng.

“Đa tạ…đa tạ.” Tôi liên tục cảm ơn lại sờ bụng cười trừ, “Cả ngày hôm nay chúng tôi chưa ăn gì cả, có thể cảm phiền…hahaha…"

Nói được nửa câu thì cả tôi và Thiệu Tử Long cùng hướng ánh mắt nhìn chằm chằm vào đạo sĩ, cực chẳng đã cậu ta đành phải nói: “Tôi dẫn hai người đi ăn, trong quan chỉ có đồ chay.”

“Có ăn là tốt rồi.” Cả hai chúng tôi cùng đồng thanh kêu lên sau đó chuyển thân xếp thành hàng theo sau đạo sĩ.

Đi qua vài cánh cửa sân viện, chúng tôi đến một phòng ăn lớn. Xung quanh trống trơn không một bóng người, nhưng mùi thức ăn từ bếp sau tỏa ra thơm ngào ngạt.

Đạo sĩ dẫn chúng tôi vào bếp, bên trong có rất nhiều món ăn nóng hổi đủ màu sắc hương vị.

“Trong đạo quan đèn sáng suốt đêm, nên giờ giấc ăn uống cũng không cố định.” Đạo sĩ vừa đi vừa giải thích.

Tôi và Thiệu Tử Long theo hướng dẫn nhanh chóng bưng đồ quay lại phòng ngoài. Đạo sĩ nói phải đi canh cửa dặn chúng tôi ăn xong thì theo đường cũ trở về không được đi lung tung.

“Tôi đi xem còn món gì ngon không.” Thiệu Tử Long ăn xong một đĩa, bỏ lại một câu rồi chạy đi.

Một lúc lâu sau tôi nghe thấy tiếng bước chân chậm dãi trở lại. Ban đầu tôi tưởng là Thiệu Tử Long nên không để ý, nhưng bước chân đến gần tôi liền nhận ra có gì đó không đúng. Không đợi tôi kịp làm ra phản ứng gì khác, một thiếu nữ xinh đẹp bưng đĩa đi vào, trên đĩa chỉ có một miếng bánh gạo và một bát canh. Dưới ánh sáng mờ mờ phản chiếu rõ ràng là da trắng như tuyết của cô gái, lạnh lẽo và trong trẻo.

Đối phương chậm rãi nhai từng miếng bánh một, lại uống một ngụm canh, hàng loạt động tác vô cùng tao nhã, một lúc sau cô gái cầm lấy đĩa rời đi, hoàn toàn tự nhiên không để ý đến những thứ xung quanh.

Cô ta vừa rời đi, Thiệu Tử Long đã bưng một đĩa lớn đồ ăn trở lại.

Còn chưa ngồi xuống, anh ta đột nhiên “í” một tiếng, hít hít mũi: “Sao lại có mùi đàn bà?”

“Mũi anh là mũi chó à?” Tôi cười nhạt hỏi.

“Mũi tôi còn tinh hơn mũi chó!” Thiệu Tử Long không lấy làm phật lòng còn tỏ vẻ rất đắc ý hỏi: “Vừa rồi là ai tới?”

Tôi nói là một cô gái trẻ nhưng tôi không biết.

“Mùi này…” Thiệu Tử Long nhìn quanh, “Cô ấy ngồi ở đâu?”

“Đó” Tôi chỉ vào chỗ cô gái vừa rời đi.

Thiệu Tử Long chạy ngay đến chiếc ghế ngửi ngửi mấy cái rồi cau mày quay lại.

“Có vấn đề gì sao?” Tôi hỏi nhỏ.

“Ngoài mùi thơm đặc trưng của cơ thể, dường như còn lẫn với thứ gì khác.” Giọng điệu của Thiệu Tử Long có chút không chắc chắn.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5757 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5283 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5016 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4591 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4516 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4469 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter