Chương 78: Hầm rượu
Lã Huỳnh vẫn muốn nài nỉ Hoàng Quân nhưng tính Hoàng Quân đã nói là làm, một khi quyết định sẽ không chần chừ hay thay đổi.
Lã Huỳnh đi đến chửi Hoàng Quân ánh mắt giận giữ hung hăng đấm vào mặt Hoàng Quân, Mạc Thần núp một góc xem mà giật mình, cậu nên chạy ra ngăn cản không nhưng thấy hai người phụ nữ cũng đang ngăn nên cậu thôi.
Dung Ân lao đến chỗ bố mẹ khóc lóc.
- Lã Huỳnh cậu nên biết cái gì là đủ cái gì là phù hợp với mình. Cậu không thấy cách hành xử của cậu vừa rồi là quá đáng sao. Vợ tôi cũng ở nhà nội trợ nhưng không có nghĩ là không làm ra tiền. Đàn ông chúng ta cần hiểu được.
- Người thành công nói gì chả được.
- Thôi bữa tiệc đến đây thôi chắc ai cũng quá chén rồi.
- Cậu say rồi à?
- Đúng tôi say mới dám nói ra điều này! Anh là cái thá gì chứ tưởng mình cao thượng lắm sao! Anh nghĩ cái chữ ký của mình mà muốn người khác phải xin xỏ sao!
- Huỳnh cậu say rồi.
Lã Huỳnh đi đến chửi Hoàng Quân ánh mắt giận giữ hung hăng đấm vào mặt Hoàng Quân, Mạc Thần núp một góc xem mà giật mình, cậu nên chạy ra ngăn cản không nhưng thấy hai người phụ nữ cũng đang ngăn nên cậu thôi.
- Nào hai người thôi đi đừng đánh nhau.
- Xin lỗi tôi phải giữ chị lại!
- Anh cần biết mình đang ở đâu! Hôm nay anh không ký đừng hòng ra khỏi đây, con trai anh cũng đang ở đây đấy!
- Cậu đúng là người không tình nghĩa chủ vù một cái chữ ký mà dám làm ra chuyện xấu hổ như vậy đây mà là quý mến nhau sao, hóa ra bao lâu này các người lợi dụng chúng tôi. Đúng là xấu hổ thay cho con bé Dung Ân có người cha người mẹ đạo đức không ra gì.
- Chị im ngay!
- Các người điên rồi!
- Đến lượt cô.
- Cầu xin tha cho chúng tôi!.
- Tha cho vợ tôi!
- Ký đi!
Dung Ân lao đến chỗ bố mẹ khóc lóc.