Chương 43: Anh ấy rất hận!
Lục Cảnh chở Dung Ân đi mua đồ xong thì cô bắt tay vào làm mâm cơm. Mạc Thần và Hà Trang đi ra mộ. Phong Vũ biết nay giỗ của bố mẹ Dung Ân nên đã rủ Trần Phương cùng ra mộ nhưng từ hôm qua tới giờ họ không thấy cô nhà, gọi thì không bắt máy. Trần Phương lo lắng.
Mạc Thần đã chờ ở trong xe, Hà Trang ngồi vào.
- Anh Vũ hay tin tức hôm qua làm Dung Ân khó chịu không?
- Chiều hôm qua em ấy còn mang cơm đến cho anh nhìn không giống là đang buồn bã đâu… Để anh gọi lại lần nữa dù gì nay cũng giỗ bố mẹ em ấy nên chắc chắn em ấy phải về.
- Em chuẩn bị đồ để ra mộ bố mẹ. Anh và Phương ở đâu vậy? Em xin lỗi vù giờ này mới bắt máy.
- Không sao, thế để anh và Phương đi xe ra.
- Vâng.
- Quản gia Lý cháu cũng xong việc rồi cháu nên đi đây.
- Cô Dung, cảm ơn cô đã đến!
- Có gì mà cảm ơn ạ, đây là cháu tình nguyện làm dù gì gia đình cháu có lỗi với họ. À, chú Lý cháu có thể nhờ chú một việc được không?
- Cô cứ nói.
- Chú xem mua mấy loại trà giúp giảm căng thẳng, mệt mỏi cho anh ấy, hạn chế uống cafe, đừng hút thuốc lá.
- Được rồi, tôi sẽ để ý.
- Anh Vũ nhìn kìa đúng là đưa tin là sự thật.
- À, giờ mới chợt nhớ ra ngày hôm nay cũng là ngày giỗ bố mẹ anh ta. Thật trớ trêu gặp họ ở đây.
- Dung Ân không đến sao? Nay giỗ bố mẹ cô ấy mà?
- Cậu ấy tí nữa đến.
- Ồ chứ không phải bận đang làm cơm giỗ cho bố mẹ anh Mạc Thần sao?
- Gì, cậu ấy bị điên sao?
- Chúng tôi không có ép đâu là cô ấy tự muốn như vậy.
- Hà Trang cô thôi ngay cái giọng mỉa mai ấy đi. Bạn tôi quá hiền lành nên cô muốn nói gì thì nói à. Đúng là cái bản chất thì mãi là như vậy giẻ rách mà đòi làm gấm vóc lụa là.
- Bảo cô bạn của cô tránh xa Mạc Thần ra, chúng tôi đang yêu nhau cô ta lấy lí do đến nhà để làm cơm tôi không tin được đâu. Biết lí do vì sao có sự trùng hợp này không ngày giỗ của bố mẹ cô ta cùng ngày giỗ với bố mẹ Mạc Thần!
- Mạc Thần rất hận Dung Ân nên bảo cô ta đừng tưởng bở nữa. Có loại con gái nào mà có thể đi yêu người hận bố mẹ mình chứ.
- Hà Trang cô nói vậy là sao, bố mẹ Dung Ân chết còn phải chọn ngày sao?
- Cô biết gì không bố mẹ cô ta không tự nhiên mà tự sát đâu. Sống làm gì khi gây ra tội lỗi lớn như vậy. Đáng đời!
- Nói cho rõ ràng đi, cô có thể nói tôi nhưng đừng nói năng tùy tiện với người đã chết. Cái miệng của cô còn để kiếm sống đấy.
- Ai cho cô cái gan đấy hả? Dám tát tôi!
- Nói!
- Dung Ân, bố mẹ cô gây ra bao nhiêu tội lỗi hại bao nhiêu người gây thù chuốc oán với ai thì cô sao biết được nên làm gì có chuyện họ tự sát. Chưa biết chừng gia đình họ cũng có thù với nhà cô cũng nên.
- Tôi còn nghe được chuyện cô bị cưỡng hiếp cũng là do bố mẹ có thù với người ta đó. Đúng là đời cha ăn mặn, đời con khát nước.
- Cô Trang cô thân là một Biên tập viên mà ăn nói như vậy thì hình ảnh của cô sẽ bị ảnh hưởng đó.
- Tôi cần anh quan tâm chắc. Loại người như cô ta không xứng để tôi nói chuyện đàng hoàng.
- Cô còn biết chuyện gì nữa thì nói luôn đi! Cô rất giỏi lấy tin và đưa tin mà từ thật thành giả, giả thành thật.
- Dung Ân hãy thôi làm cái việc này đi, giỗ bố mẹ anh ấy đã có tôi lo. Anh Thần đã rất nhân từ với cô rồi đấy. Cô đừng có xuất hiện trước chúng tôi nữa. Đừng để anh ấy phải ra tay với cô tôi nói trước.
- Nếu anh ấy ra tay thì sao?
- Đừng để anh ấy điên lên, Dung Ân cô không hiểu à. Cô yêu anh ấy để làm gì. Vậy tôi nói nốt cho cô nhé, người đàn ông cưỡng hiếp cô là anh Thần sai người làm đấy!
- Cô ăn nói linh tinh cái gì vậy?
- Chuyện anh ấy đưa cô về biệt thự làm nhân tình chỉ là chơi đùa cô mà thôi. Tôi không nghĩ cô có thể ngu muội đến vậy đấy.
- Câm miệng!
- Anh đây, Dung Ân em đừng nghĩ gì nữa…
- Hà Trang đi khỏi đây ngay lập tức!
Mạc Thần đã chờ ở trong xe, Hà Trang ngồi vào.
- Em làm gì lâu vậy?
- À, em cũng thắp hương cho bố mẹ Dung Ân dù gì cũng từng là bạn bè không thể đi qua mà không làm gì được. Anh cái tên Phong Vũ kia là con trai của Lâm Bình thật à.
- Ừm.