Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Mười Giờ Rưỡi Đêm Hè - Tần Tam Kiến

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Mười Giờ Rưỡi Đêm Hè - Tần Tam Kiến
  3. Chương 87

Chương 87

Đương nhiên Sầm Khuyết biết trốn tránh không phải là cách, nhưng anh cảm thấy bản thân mình ngoài trốn tránh ra thì không còn cách nào khác.

♣Chương 88-90♣

– Diệp Miễn. – Sầm Khuyết nói như thể khẩn cầu – Cho em thêm chút thời gian.

Phó Duy Nhất vòng qua hắn tới chỗ Sầm Khuyết, khoác tay Sầm Khuyết hỏi:

Diệp Miễn cười, khẽ khàng vỗ về má anh, dịu dàng nói:

– Tất nhiên, bọn anh đều sẽ đợi em.

Phó Duy Nhất mỉm cười:

Vẫn không xứng, nhựng thực sự rất muốn có được.

Sầm Khuyết nhìn hắn, trái tim chua xót, song cũng có chút cảm động.

– Anh… – Sầm Khuyết ngập ngừng, nói – Anh tốt quá.

Diệp Miễn bật cười thành tiếng:

Sầm Khuyết cười tới mức mắt đỏ hoe, anh gật đầu:

– Đúng vậy, bởi vì anh quá tốt cho nên em thích anh lắm đúng không?

– Không phải. – Sầm Khuyết rầu rĩ trả lời – … Thích.

Diệp Miễn đúng là lòng tham không đáy, ngủ thì cũng đã ngủ rồi, nhất định phải bắt người ta nói ra câu thích mới chịu.

Sầm Khuyết cười tới mức mắt đỏ hoe, anh gật đầu:

***

– Thích.

– Đừng nghĩ những chuyện ấy, em rất đẹp.

Vốn dĩ không nghĩ rằng Sầm Khuyết sẽ nói câu thích, nhưng thật bất ngờ khi đối phương nói ra miệng, Diệp Miễn thực sự không chịu nổi.

– Cảm động quá. – Hắn ôm lấy Sầm Khuyết – Tại sao anh lại muốn khóc thế này?

Sầm Khuyết cười nhẹ nhàng xoa lưng hắn:

– Em biết.

Sầm Khuyết nhìn hắn, tự dưng tim lại đập nhanh hơn.

– Vậy anh khóc đi.

Diệp Miễn khẽ cười: “Tôi có được tích sự gì hay không hỏi anh trai ông là biết liền.”

– Thôi, anh sợ em cảm thấy anh thích khóc quá, không có cảm giác an toàn.

Sầm Khuyết cọ lên cần cổ Diệp Miễn, không nói gì.

Đến cả những vết sẹo cũng là nghệ thuật.

Hai người cứ ôm nhau như thế, và rồi đều mơ mơ màng màng buồn ngủ.

– Thật đấy, khi ấy em suốt ngày đánh nhau mà, một mình đánh lại mấy người liền. Anh bèn nghĩ, người anh em này đỉnh thật. – Diệp Miễn quay đầu nhìn anh – Không ngờ một người cứng rắn như em khi cởi áo giáp ra cũng chỉ là một người bình thường yếu ớt.

Gần tới bảy giờ, Phó Duy Nhất gọi điện thoại tới, Diệp Miễn mở mắt lèm nhèm ấn nghe:

Diệp Miễn mỉm cười, ôm người ta càng chặt hơn.

Vốn dĩ đã nói là sẽ đợi, nhưng đối diện với một Sầm Khuyết thế này, Diệp Miễn chỉ cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, lý trí tụt dốc không phanh.

“Có chuyện gì đấy?”

“Hai người xuống tầng chưa?” Phó Duy Nhất nói “Đừng nói ông ngủ từ trưa tới tận giờ đấy? Diệp Miễn, ông có được tích sự gì không vậy?”

Nguồn gốc của tất cả sự tự ti đều tới từ việc bản thân không được công nhận, Diệp Miễn không biết phải làm thế nào mới có thể khiến cho Sầm Khuyết tin tưởng mình, chỉ có thể nói cho đối phương biết rằng anh rất tốt hết lần này đến lần khác.

Diệp Miễn khẽ cười: “Tôi có được tích sự gì hay không hỏi anh trai ông là biết liền.”

Tiếng chuông điện thoại ồn ào cũng đánh thức Sầm Khuyết. Anh đang chuẩn bị ngồi dậy thì nghe Diệp Miễn nói như thế, quay đầu thì chợt đối diện với tầm mắt đối phương.

Hắn biết Sầm Khuyết đang nghĩ gì, hắn ngẩng đầu lên, khẽ vỗ về gò má ửng đỏ của đối phương.

Diệp Miễn cười với anh, bỗng dưng anh lại cảm thấy ngại ngùng.

Tình cảm mãnh liệt trút đi, bây giờ hai người nhìn nhau, cảm giác xấu hổ chiếm thế thượng phong.

Kết quả vừa lại gần, Diệp Miễn đã ôm lấy anh hôn một cái.

Diệp Miễn nhỏ giọng nói với Sầm Khuyết:

Sầm Khuyết đỏ mặt, thở hồng hộc, ngước mắt lên nhìn hắn.

– Xuống dưới không?

Sầm Khuyết gật đầu:

– Đi thôi.

“Hai người đợi bọn tôi một lát.” Diệp Miễn nói với Phó Duy Nhất ở đầu bên kia, “Bọn tôi xuống ngay đây.”

Cúp máy xong, Diệp Miễn nhìn Sầm Khuyết nói:

– Em qua đây chút.

Sầm Khuyết không biết hắn định làm gì, ngơ ngác tới gần.

Kết quả vừa lại gần, Diệp Miễn đã ôm lấy anh hôn một cái.

Diệp Miễn cười gian:

– Không có chuyện gì, chỉ muốn hôn một cái thôi.

Diệp Miễn ôm chặt anh, cố ra vẻ thoải mái:

Sầm Khuyết cười bất đắc dĩ, nói:

– Đừng nghịch.

– Hay là anh uống thêm chút rượu. – Diệp Miễn nói – Hình như uống thêm rượu em sẽ thoải mái hơn.

Hai người mặc quần áo, chuẩn bị xuống tầng. Diệp Miễn vẫn luôn chú ý tới động tác của Sầm Khuyết, cho dù đối phương che giấu, nhưng rõ ràng có thể nhận ra rằng anh không thoải mái.

– Vẫn ổn đấy chứ? – Trước lúc ra khỏi cửa, Diệp Miễn lo lắng hỏi.

– Không sao. – Trước đó quả thực Sầm Khuyết không nghĩ rằng làm chuyện này sẽ đau thế này, hơn nữa cảm giác đau lại tiếp tục lâu đến vậy.

Đã từng sung sướng, nhưng sau khi sung sướng qua đi, đừng nói đi đường, cử động một chút cũng đau tới mức toát mồ hôi.

Sầm Khuyết không muốn để Diệp Miễn phải lo lắng, cũng ngại không muốn để Phó Duy Nhất nhìn ra. Vì thế anh nhịn đau, miễn cưỡng lên tinh thần, xuống dưới tầng cùng Diệp Miễn.

– Hai người chậm quá đấy! – Phó Duy Nhất nóng ruột, vừa nhìn thấy bọn họ đã bắt đầu phàn nàn.

– Chẳng phải bây giờ mới bảy giờ sao! – Diệp Miễn đi trước mặt Sầm Khuyết, giục Phó Duy Nhất mau đi.

– Ngồi một lát nhé?

Phó Duy Nhất vòng qua hắn tới chỗ Sầm Khuyết, khoác tay Sầm Khuyết hỏi:

Lần này, phòng khách cũng tối sầm.

– Chăm sóc ma men có mệt không anh? Diệp Miễn uống say thì thế nào?

– Đi thôi.

Sầm Khuyết và Diệp Miễn liếc mắt nhìn nhau:

– Cũng tạm.

– Dẫu vậy thì cũng nên để cậu ấy biết. – Diệp Miễn nói – Cậu ấy là em trai em, là người thân của em, cho dù bây giờ hai người đều không chịu phá vỡ ngăn cách giữa cả hai, nhưng em không thể phủ định cậu ấy là người thân nhất của em.

– Em nói cho anh nghe này, phẩm chất sau khi uống say nói lên phẩm chất con người. Uống rượu xong mà xấu xa thì nhân phẩm cũng không tốt. – Phó Duy Nhất hóng hớt – Diệp Miễn say rượu có làm bậy gì với anh không?

Sầm Khuyết đứng trước rèm cửa, vươn tay cởi áo ra, sau đó bước tới gần, chủ động ngồi trên đùi Diệp Miễn với động tác gượng gạo.

Nói tới say rượu làm bậy, Đào Cẩn nãy giờ không nói gì quay lại nhìn anh ta.

Cảm giác trước giờ chưa từng có, vừa hưng phấn vừa xấu hổ. Sầm Khuyết không biết phải nói cảm xúc của bản thân mình ra thế nào.

Phó Duy Nhất biết mình lỡ lời, vội vàng cứu vãn:

Hết chương 87

– Say rượu làm bậy cũng tốt lắm, rất kích thích.

– Vậy thì phải xem với ai. – Đào Cẩn nói – Làm bậy với người thích mình là kích thích, với người không thích mình là tổn thương.

– Không sao. – Diệp Miễn ôm Sầm Khuyết, vùi mặt vào cổ anh thở dài một hơi thoải mái – Dù sao lát nữa qua đó cũng phải tắm trước, cứ để thế này đi thôi.

Phó Duy Nhất mỉm cười:

– Chồng em nói đúng.

Diệp Miễn liếc mắt nhìn anh ta với vẻ ghét bỏ, phun ra một câu:

– Hèn.

– Ông thì biết cái quái gì. – Phó Duy Nhất không thèm để ý tới hắn, cũng không bám lấy Sầm Khuyết nữa, chạy tới dính lấy Đào Cẩn.

Hai người kia đi phía trước, Diệp Miễn và Sầm Khuyết theo sau.

– Lát nữa em cứ thoải mái lên. – Diệp Miễn nói – Em cũng nên cho cậu ấy biết mình đã trải qua những gì.

– Đó đâu phải lỗi của cậu ấy.

– Dẫu vậy thì cũng nên để cậu ấy biết. – Diệp Miễn nói – Cậu ấy là em trai em, là người thân của em, cho dù bây giờ hai người đều không chịu phá vỡ ngăn cách giữa cả hai, nhưng em không thể phủ định cậu ấy là người thân nhất của em.

Sầm Khuyết ngước mắt nhìn theo bóng lưng Phó Duy Nhất.

– Cuộc sống của hai người vốn dĩ được nối liền với nhau kể từ lúc còn là bào thai trong bụng mẹ. Mặc dù anh rất muốn làm duy nhất của em, nhưng anh không thể không thừa nhận những chuyện em chia sẻ cùng anh, cậu ấy cũng phải nên biết. – Diệp Miễn cười cười ghé sát vào tai Sầm Khuyết, hạ giọng nói – Dẫu vậy, có một số chuyện khác, chính là bí mật của chúng ta, em biết chuyện gì rồi chứ?

– Đừng cử động. – Diệp Miễn dán mặt vào lưng anh – Em muốn chạy hả? Sợ anh ăn luôn em sao?“Hai người xuống tầng chưa?” Phó Duy Nhất nói “Đừng nói ông ngủ từ trưa tới tận giờ đấy? Diệp Miễn, ông có được tích sự gì không vậy?”Sầm Khuyết đỏ mặt, thở hồng hộc, ngước mắt lên nhìn hắn.Hết chương 87

Bình luận

Top truyện hay
Chí tôn đặc công
1

Chí tôn đặc công

Truyện thuộc về team Thánh Thiên Tiên Vực

#ĐôThị #DịNăng #HậuCung #HọcĐường
#TopĐôThị #TruyệnFULL #KhôngThểBỏQua

-----------------------------------------------

Tần Dương năm nay vừa tròn mười chín, thuận lợi chọn vào trường Đại học Trung Hải, hy vọng có thể thành toàn ý nguyện của sư phó mình. Vừa tới nơi chưa thấy cảnh đẹp ở đâu, đã gặp ngay một toán cướp. Tần Dương hết va phải rắc rối này lại đụng chạm bất trắc kia, muốn cười khổ cho qua cũng chẳng còn mấy sức.

Nhưng đâu ai ngờ, chàng thiếu niên Tần Dương 16 tuổi đã bị Thiên cổ ẩn môn dứt khoát ném vào Long Tổ, 19 tuổi trở thành Long Tổ chân truyền. Đại học Trung Hải năm nay, nhất định sẽ có một phen náo loạn!

Cốt truyện không trang bức đánh mặt, nhưng mọi diễn biến đều liên tục và hợp logic.

Truyện đô thị - dị năng được xem như hấp dẫn chỉ xếp sau Ẩn Sát theo đánh giá của bài review tại Truyện Tiên Hiệp, Huyền Ảo.

Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chí Tôn Đặc Công (Bản Dịch-Full)!

Đô Thị Truyện VIP
2566 chương
6720 View
Mở Mắt Thấy Thần Tài
2

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Astory.vn
1036 chương
6719 View
4
Ngôn Tình
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6058 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5658 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5316 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5218 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter