Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Mị Tướng Quân

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Mị Tướng Quân
  3. Chương : 147

Chương : 147

Ta nhẫn nại nói: "Vương gia, chàng truyền nội lực cho thiếp cũng đâu có tác dụng gì, thần thiếp không hề cảm thấy thân thể ấm áp lên chút nào."

Hắn cười: "Nàng lo lắng cho ta như vậy, ta rất mừng. Ta đã nói rồi, mười ngày mới truyền nội lực một lần, không sao đâu."

Đúng là đàn gảy tai trâu!

"Vậy thiếp hỏi chàng, sao nước mũi của chàng lại có mùi máu vậy?"

Hắn cười khan: "Mấy ngày nay thời tiết hanh khô, Đỗ Long thấy bổn vương ngày đêm vất vả, sai người ngày ngày chưng nhân sâm cho bổn vương uống. Không ngờ bổ quá, mới chảy nước mũi đã chảy luôn cả máu."

"Vương gia, thần thiếp nói thật, không biết chàng có nghe hay không?"

Hắn mừng rơn: "Nghe, dĩ nhiên nghe."

"Hai tiếng cười khan này của chàng giả quá... Hay là chúng ta làm một thỏa thuận nhé. Không phải mười ngày nữa mới truyền nội lực tiếp sao? Mười ngày này, chàng hãy nghỉ ngơi thật tốt, không cần... không cần ở bên thiếp cả đêm nữa. Còn nữa, cho người điều tra Thanh phi nhé."

"Thanh phi làm sao thế?"

Nguy rồi, sao ta lại quên mất, không thể để hắn phát hiện thật ra ta đã có tri giác từ lâu, không thể nói những chuyện Thanh phi đã làm với ta cho hắn biết! Nếu không sẽ để lộ hàng loạt các chuyện 'cầm thú', bảo bọn ta phải lừa mình dối người thế nào đây?

Ta nói: "Thanh phi vốn là một cô gái do Tiểu Thất tìm được, bảo nàng ta hấp dẫn sự chú ý của Hoàng đế, nhưng lại không điều tra rõ gốc gác nàng ta. Thiếp nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy để cô gái này trong cung, e chừng là một tai họa ngầm..."

"Vậy được, ta bảo Lưu Quang đi theo nàng ta, trực giác của nàng luôn chuẩn xác. Giống như trước kia, có nhiều lần chúng ta phối hợp giết địch, chỉ quan sát khói bụi nơi xa mà nàng đã biết động tĩnh của quân địch rồi."

Lại được người ta ngưỡng mộ rồi. Nhưng ta không hề tự mãn. Hắn vừa lên cơn ngưỡng mộ thì ta liền nhớ lại mấy chuyện xấu Tiểu Thất vạch trần kia. Ta hạ quyết tâm phải chôn sâu đủ thể loại chuyện như nhìn thấu muôn trượng hồng trần, ái muội ngoảnh mặt làm thinh trong thời gian này vào tận đáy lòng!

"Vương gia nói đùa rồi, không phải sau này Vương gia vang danh hơn thiếp sao? Thiếp chưa bao giờ được ca tụng là Chiến Thần đâu đấy."

Hắn cực kỳ vui sướng: "Nàng cũng cho là vậy ư?"

"Đúng vậy, toàn bộ tướng sĩ đều cho là vậy."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..."

Ta không hỏi về cách hắn đối xử với ta cũng nhưng mấy chuyện xảy ra năm đó. Không biết tại sao ta cảm thấy rằng, hắn không muốn nói cho ta biết cũng chỉ vì muốn tốt cho ta.

Nếu là lúc trước, tại sao ta có thể thay đổi nhiều đến vậy? Cho rằng bởi vì máu tươi phủ khắp đoạn đầu đài mà sinh lòng thù hận, nhưng hôm nay, trong lòng ta chỉ còn lại sự ấm áp mơn man, và cả hắn nữa. Chỉ chút xíu nữa thôi hắn có thể trèo lên ngôi báu rồi, vậy mà lại hi sinh tính mạng để cứu ta. Người như vậy, năm đó sao có thể cam lòng để ta uống thuốc độc chứ?

Ta phải cảm tạ khoảng thời gian đằng đẵng nằm trên giường, phải nghe hắn lải nhải này. Nhờ đó ta có thể hiểu rõ hắn là hạng người gì, nếu không, với tính cách của ta, làm sao có thể tin tưởng hắn thật ra là người như vậy?

Ngôi vị chí tôn, quyền vị chí quý, là viên kẹo ở trước mắt bất cứ kẻ nào, khiến người ta không đành lòng cự tuyệt. Cho nên Thái tử mới cho rằng hắn cũng là người như vậy, nhưng tại ranh giới chạm tay là tới này, hắn lại vì ta mà thương tổn chính bản thân mình.

Hắn không nói gì mà chỉ ôm ta, hơi thở khe khẽ, hắn lại ngủ thiếp đi sao? Hôm nay còn ngủ sớm hơn hôm qua?

Ta phải làm gì đây? Phải làm thế nào mới ngăn cản được hết thảy?

Nếu cứ tiếp tục như vậy, để cứu mạng ta, dù phía trước là bẫy rập thì hắn cũng vui lòng nhảy vào.

Tiểu Thất, giờ ta chỉ có thể trông cậy vào Tiểu Thất mà thôi.

Ta nói: "Ngày mai, có thể gọi Tiểu Thất tới đây một chuyến không?"

Hắn bừng tỉnh khỏi giấc mộng: "Nàng vừa nói gì?"

Ta nói: "Thiếp muốn gặp Tiểu Thất."

"Được được, ngày mai ta gọi Thất Hiệu úy tới... Triển Ngọc, phải chăng, phải chăng..." Hắn không nói tiếp nhưng ta cũng đoán được ý của hắn: Phải chăng Tiểu Thất là người trong lòng nàng?

Nếu làm hắn hiểu lầm, có lẽ, hắn sẽ không tận tâm tận lực với ta như vậy nữa phải không? Có lẽ có thể bảo vệ được tính mạng của hắn, mọi chuyện sẽ không đến mức không thể cứu vãn như thế này nữa phải không?

Nhưng bảo thừa nhận ta thích cái bánh quẩy Tiểu Thất này, thực sự hơi khó khăn, cho nên ta trầm lặng không nói gì.

Hắn không hỏi tiếp nữa, xem chừng trong lòng rối ren, sợ nghe thấy kết quả.

Hắn vẫn ôm ta, cười cười: "Nếu Tiểu Thất biết bình thường nàng cũng có thể nói, nhất định sẽ vui lắm đây."

"Đúng vậy, thiếp với hắn cùng trưởng thành, người thân thiết nhất với thiếp chính là hắn."

"Cùng Thất Hiệu úy trưởng thành? Lúc đó ta cũng hi vọng được ở bên nàng trong khoảng thời gian đó, để có thể cười vui với nàng mà không cần e dè."

Ta nghĩ thầm, không biết chàng đã từng nghe câu: "Hoa sen chỉ có thể quan sát từ xa mà không thể đến gần" chưa? Nếu đến gần, sẽ thấy rõ dưới bông sen tươi đẹp thanh khiết như ngọc đó chẳng qua chỉ là một đống bùn lầy. Liệu chàng có còn nhìn thấy “Tiểu tướng khoác áo bào trắng cưỡi trên lưng bạch mã, tay gõ mãng tiên” nữa không?

Miệng lại nói: "Vương gia, may rằng cuối cùng chúng ta cũng gặp gỡ... Thiếp đã là vợ của chàng... Vương gia không nghĩ lung tung chứ?"

Cuối cùng ta vẫn không nỡ giẫm chết hắn, khiến hắn đau lòng... Không nỡ thẳng thắn thừa nhận ta và Tiểu Thất là thanh mai trúc mã, lớn lên sẽ bàn chuyện cưới gả... Chỉ uyển chuyển nói cho hắn biết, dù có gì với Tiểu Thất cũng chỉ là quá khứ mà thôi. Để hắn có một tia hi vọng, hướng tới mai sau.

Nếu hắn là loại người duy ngã độc tôn, đòi hỏi rất cao ở người khác, liệu hắn có chú ý đến điều này?

Cũng như chuyện ta coi hắn là bà vú.

Đã không thể nhận được hoàn toàn, liệu có tình nguyện buông bỏ?

Như vậy, hắn sẽ thu tay lại một chút, không tận tâm với ta như vậy nữa. Mọi chuyện đã thế, liệu có khiến kẻ núp trong bóng tối điều khiển mọi chuyện không thể thắng thế không?

"Không đâu, nàng đã là vợ của ta rồi, ta còn có thể đòi hỏi điều gì nữa chứ?" Giọng hắn tràn ngập vẻ thỏa mãn, không chỉ khiến ta cảm động mà còn làm trái tim ta đập rộn lên.

Kẻ đó định làm thế nào đây?

Nếu ta có thể cử động, ta sẽ nghĩ ra cách tốt nhất để giải quyết mọi chuyện, đặt một cái bẫy để trói chặt kẻ đó lại, cũng không để kẻ đó đưa người khác vào bẫy nữa, nhưng ta không thể động đậy.

Hơn nữa, cái bẫy này quá cao siêu mà ác độc, nội lực mà kẻ đó mang đến cho ta đích thực là có tác dụng trong việc khôi phục sức lực... Bỗng dưng trong đầu ta lóe ra lên một ý niệm. Phải chăng năm đó người này đứng sau giật dây để ta uống ly rượu độc?

Năm đó, chính vì lệnh điều động của người đó mà ta mới trở về từ núi Đỗ Thanh để tiếp chỉ. Vậy người ta gặp lại là Thái tử, để chúc mừng ta vinh quang trở về, y thiết yến ban rượu, còn nói giỡn “Hoàng đệ biết tính tình của Quân tướng, cất công mang rượu ngon từ Tây Vực tới...” Bởi vì nghe thấy lời này mới không nghi ngờ gì mà uống một hơi cạn sạch, huống hồ độc bình thường ta vừa ngửi là biết, sao có thể dính đòn chứ?

Nhưng ly rượu năm đó tinh khiết như ngọc, vị ngọt miên man, đích xác là rượu ngon. Dù đã uống nhưng không hề cảm thấy có chút độc tính. Có điều sau đó, khi Thái tử rót ly rượu nữa, ta mới nhận ra có mùi thuốc mê thoang thoảng, thế mới biết mình rơi vào bẫy. Ra ám hiệu rồi cùng với Tam Tinh xông ra ngoài, khi lên ngựa mới cảm thấy nóng lạnh đan xen, kinh lạc đau đớn không cất nên lời.

Rượu kia dành riêng cho người có võ công cao cường, nên ta mới nhận định rằng Thái tử đã giở trò. Bởi vì y thấy chuyện đã thất bại, liền lấy thánh chỉ, hạ lệnh lùng bắt.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6699 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6669 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6046 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5652 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5294 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5202 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter