Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Mị Tướng Quân

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Mị Tướng Quân
  3. Chương : 137

Chương : 137

Hắn lẩm bẩm thì thào, vang vọng trong căn phòng thênh thang tĩnh lặng. Nghe mội hồi, ta có suy nghĩ: Tên này cả đời không nói chuyện, tự dưng lắm mồm thế. Cổ họng không khô hả? Cũng không thèm đi nhà xí luôn hả? Chuyện gì xảy ra thế này?

“Triển Ngọc… A Ngọc… Ngọc nhi…”

Nếu tóc gáy ta có thể dựng đứng, ta nghĩ giờ này khắc này, tình này cảnh này… chúng sẽ thi nhau dựng thẳng tắp như tướng sĩ nghe kèn lệnh.

Dĩ nhiên, chúng vẫn không hề nhúc nhích, cho nên, ta đành phải tiếp tục nghe hắn gọi không ngớt miệng.

“Có nhớ lần Thất Tinh của nàng đấu với Bát Tuấn của ta không? Ta không thể ngờ rằng, một đám người mà ta thấy không thể nào xưng là cao thủ võ lâm lại có thể dễ dàng đấu lại Bát Tuấn của ta, sức chiến tương đương. Ta vốn muốn ra đòn phủ đầu, ngược lại lại làm nàng nở mày nở mặt trước thao trường. Mặc dù tiếng hô thiên tuế vang trời, nhưng ta biết, đáy lòng họ xem thường ta. Lựa chọn tinh anh từ những môn phái lớn trong giang hồ, tốn bao vàng bạc của Hoàng thất mới có thể huấn luyện được Bát Tuấn, vậy mà lại không thể thắng nổi Thất Tinh...

Mặc dù thắng, nhưng nàng vẫn thờ ơ thản nhiên, gõ chiếc roi da rắn vào lòng bàn tay, vẻ mặt khinh thường, nhắc nhở Thất Tinh: Cẩn thận đấy, mấy ngày nay ra ngoài đừng đi một mình. Nói xong, nhếch mày liếc xéo ta. Ta hiểu ý nghĩ trong lòng nàng, giận tím mặt, nghĩ thầm ta là người ti tiện như vậy sao? Cho nên, ta ra tử lệnh, nếu có ai dám lén khiêu khích Thất Tinh gây chuyện thì sẽ vĩnh viễn xóa tên khỏi giang hồ, khỏi Bát Tuấn, khỏi quan trường. Bát Tuấn đều là người kiêu ngạo, e rằng thật sự có ý nghĩ đó. Nhưng lần ấy, cuối cùng không có ai cả gan sai phạm.”

Haiz, thì ra có chuyện đó à? Thảo nào không có ai trong Thất Tinh làm sao cả! Khi đó ta thật sự “nhếch mày liếc xéo”, gõ roi vào lòng bàn tay rồi nói thế sao? Thái độ ấy hung hãn biết bao! Uy phong biết mấy! Khiến người ta giận đến mức xì khói đến nhường nào?

Hay quá, hay ơi là hay!

Ta muốn cười, cảm thấy khí trong bụng xộc thẳng ra ngoài. Nhưng xộc thì có xộc, ấy vậy đến cổ lại bị tắc nghẹn… Nó không trào lên được nữa thì lại trào xuống… Hôm nay mình ăn gì chưa nhỉ? Không ăn khoai lang thì phải? Chỉ ăn ít cháo…

Xấu hổ quá đi mất, người ta đang ngưỡng mộ ta đấy!

Ta muốn im hơi lặng tiếng bình ổn luồng khí đó, nhưng nó không nghe lời ta, vẫn chạy xuống. Nguy rồi, hỏng bét rồi… Không kìm được rồi.

‘Bủm’ một tiếng... Ngươi nói xem, sao thính lực của ta lại tốt như vậy chứ? Nếu tay ta có thể nhúc nhích, ta muốn bịt tai trộm chuông(*).

* Còn có nghĩa là tự lừa dối mình.

May mà da mặt ta không có phản ứng, nhờ vậy có thể xưng tụng là núi Thái Sơn có sập ngay trước mặt cũng không mảy may cảm xúc. Cho nên ta không mảy may cảm xúc đánh một cái rắm.

Thật ra, đôi khi đứng trước mặt hơn vạn tướng sĩ phát biểu, lúc mấy vạn ánh mắt nhìn chăm chú, điều đáng sợ nhất là gì? Không thể là chuyện khác mà chính là chuyện này! Nếu ta mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm túc, động viên tinh thần những tướng sĩ cùng chung mối thù để họ xông pha chiến đấu, dũng cảm tiến lên… Bỗng dưng ta như vậy, nếu có người len lén cười một tiếng, khiến mọi người cùng cười vang... Như vậy phải tốn bao nhiêu thời gian mới có thể cổ động họ một lần nữa!

Cho nên, làm Tướng quân cũng không dễ dàng, một hôm trước khi phát biểu tuyệt đối không dám ăn khoai lang, nhưng mà ta lại thích ăn mới chết chứ. Có một lần, đang vào mùa khoai lang, buổi sáng ta lỡ ăn, đến chiều phát biểu tại thao trường, chuyện này đã tới rồi, làm thế nào cũng không nhịn nổi. Bỗng dưng lóe lên một ý, bèn diễn luyện võ nghệ với Tiểu Thất trước tướng sĩ. Các tướng sĩ hiếm hoi lắm mới có dịp xem ta giễu võ, người người lớn tiếng hô vang, đánh một lần lại hô vang một tiếng, khí thế sục sôi, cuối cùng át tiếng đó đi. Người chịu khổ chỉ có Tiểu Thất mà thôi, ta nhìn thấy mấy lần hắn muốn bịt mũi, ta trừng mắt nên hắn không dám bịt. Có thể thấy làm Tướng quân còn vài điểm lợi... Thi thoảng thả khí, người ta cũng chỉ có thể chịu đựng, mặc dù trong lòng chửi mắng thậm tệ...

Về sau Tiểu Thất không dám luộc khoai lang cho ta ăn nữa.

Có người nói người võ công cao cường có thể điều tức nín hơi, nhưng đó hơi từ miệng mũi, ngươi thử nín hơi ở chỗ đó đi? Người nói lời này đúng là uống nước lạnh cũng không biết đau răng.

Ta vừa cảm thán vừa nghĩ: May là không ai cho rằng bây giờ ta có tri giác, sau này giả bộ không biết là xong. Nhưng ta bị một tiếng hét làm cho hoảng sợ tới mức tim đập loạn hết cả lên…

“Nàng tỉnh rồi, Triển Ngọc, nàng tỉnh rồi… Nàng tỉnh rồi…”

Ta nghĩ thầm: Ngươi nhìn kỹ hộ ta cái, ta chưa tỉnh, vẫn không nhúc nhích được, chỉ thả chút khí mà thôi.

Hắn gọi mười mấy tiếng liên tiếp, từng tiếng lại nhỏ dần nhỏ dần. Có cung nữ ở ngoài cửa khẽ cất tiếng hỏi thăm: “Vương gia, làm sao vậy…”

Xem ra những chuyện hắn làm với ta không quá vẻ vang nên các cung nữ không dám vào quấy rầy hắn.

Rốt cuộc hắn cũng hiểu ta không tỉnh, giọng trầm xuống. Ta nghe thấy tiếng đầu gối hắn khuỵu xuống đất, rồi hắn khóc nấc lên, tiếng khóc càng lúc càng lớn. Có quan nữ... Nhất định có phẩm cấp cao, nói không chừng là do Lão thái hậu phái tới canh chừng hắn, để hắn không làm chuyện cầm thú với ta, hoặc để hắn khi làm chuyện cầm thú với ta xong không làm chuyện cầm thú với mình... Tóm lại là người ta đi đến, sợ hãi rụt rè nói với hắn: “Vương gia, ngài… ngài làm sao vậy?”

“CÚT…”

Tiếng “Cút” này như làm nổ tung tai ta… Ta nghĩ thầm: Ta còn chưa tỉnh đâu, tiếp tục hành hạ như vậy, sớm muộn gì cũng bị ngươi hét cho điếc.

Ta nghe tiếng ghế đổ, cung nữ đó chạy cuống cuồng ra ngoài.

Một lúc lâu sau, tiếng khóc của hắn nhỏ dần. Hắn vuốt ve mặt ta, nói: “Không, không... Ta không nên khóc, ta nên vui mới phải… Nàng sắp tỉnh rồi, nhất định là như vậy, nhất định sắp tỉnh rồi, cố gắng thếm mấy ngày nữa, nàng sẽ tỉnh thôi!”

Ta nghe thấy tiếng cười của hắn, nước mắt nóng bỏng rơi lên hai má ta!

Haiz, một lần thả khí mà dẫn tới phiền toái lớn như vậy.

Lòng ta dâng trào nỗi chua xót!

Hắn nói: “Thì ra nói chuyện với nàng, nàng cũng có phản ứng ư? Vậy về sau ngày nào ta cũng tới nói chuyện với nàng, sau khi nói xong sẽ như vậy...” Giọng hắn chứa vẻ xấu hổ, “Mặc dù không thể thật sự đụng vào nàng, nhưng ta, nhưng ta thỏa mãn hơn nhiều khi cùng với những cô gái khác.. .”

Bên ngoài không có phản ứng, nhưng trong lòng lại có ngọn lửa sôi trào, bụng cũng có cảm giác, phía dưới còn có dòng nước ấm chậm rãi chảy ra... Người này không biết xấu hổ, thật sự không biết xấu hổ, không biết xấu hổ quá đáng quá thể... Nếu da mặt ta có phản ứng, ta nghĩ mặt ta có thể nướng chín trứng gà.

Không, nấu chín thịt bò.

Không, ninh chín gân bò.

Hắn lại bắt đầu cởi xiêm y của ta rồi…

Ta chìm trong bi kịch. Nhưng vì sao mỗi một lần hắn chạm vào ta lại khiến người ta nóng bừng hỗn loạn hơn cả lần trước? Ta muốn nói với hắn: Ngươi đừng làm vậy nữa, còn tiếp tục như vậy, ta sẽ biến thành khoai nướng mất, ta chưa ăn hết khoai nướng đã biến mình thành khoai nướng rồi…

Cách vuốt ve vô cùng trân quý ấy, như vuốt ve châu báu giá trị liên thành, như phụ thân vuốt ve đứa trẻ mới sinh, khiến cho ta như bay vào đám mây, sự ấm áp và niềm hạnh phúc tràn đầy trong lòng.

Lần này khác hẳn, hắn ôm ta vào lòng, để cho ta gục trên vai hắn, cả người không mảnh vải, người hắn cũng không mảnh vải...

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6694 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6649 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6043 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5645 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5290 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5197 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter