Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Lãnh Hoàng Phế Hậu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Lãnh Hoàng Phế Hậu
  3. Chương : 421

Chương : 421

Edit: Yang

Beta: kaylee

Lạnh lùng khắc nghiệt, tàn nhẫn mà lại mạnh mẽ. 

Màu sắc thích hợp nhất là màu đen, đôi mắt cũng đen láy, âm trầm không thấy được đáy, chỉ có ánh sáng u ám khẽ phát ra. 

Cái này đích thị là màu đen. 

Tiêu Mặc nhìn nghiên mực Kim Ty Đoan Khê hình vuông kia trước mặt mình mà có hơi ngây người, sau đó vén ống tay áo, tư thế nhẹ nhàng cầm lấy bút lông. Trên tờ giấy Tuyên Thành trắng tinh tức thì có thêm mấy đường nét, cuối cùng những đường nét này tạo thành dung nhan như hoa với lúm đồng tiền tuyệt đẹp của một nữ nhân.

Từ đôi môi Tiêu Mặc thốt ra một cái tên, vừa quen thuộc, vừa có chút xa lạ. Một nụ cười thấp thoáng chậm rãi hiện lên trên gương mặt tuấn tú lạnh lùng, hắn khẽ khàng đưa tay đụng nhẹ vào khuôn mặt của nữ nhân trong tranh, giống như có thể tự tay đụng vào làn da mịn màng. 

Hạ Lan Phiêu... Hạ Lan Phiêu... 

Tiêu Mặc thường xuyên nghĩ rằng, có lẽ chính vì Hạ Lan Phiêu xuất hiện vào thời điểm sinh mệnh mờ mịt nhất, hiu quạnh nhất nên mới có thể khiến hắn cảm thấy đặc biệt, mới có thể khiến hắn cảm thấy khó có thể dứt bỏ. 

Có lẽ, cũng bởi vì tịch mịch, mới có thể cảm thấy đặc biệt, mới có thể cảm thấy không cách nào dứt bỏ. 

Hoặc là bởi vì thế, mới có thể hiểu được tịch mịch là cái gì... 

Tính ra, xa nhau đã mười năm rồi. 

Cung Phượng Minh, Hà Hoa Trì, thậm chí Ngọc Mính Trai vẫn còn ở kinh đô. Nhưng tất cả điều này đã sớm thành vật còn người mất rồi. Vào những lúc không có việc gì, hắn thích đứng ở bên cạnh hồ sen ngắm nhìn mặt ao nở đầy những bông hoa sen tươi tốt, hoặc là đứng ở dưới gốc lê hoa rụng bay tán loạn, nhớ lại khung cảnh lần đầu tiên gặp mặt thiếu nữ kia. 

Cho dù cố gắng hơn nữa, nhưng kí ức ngày nào trải qua thời gian lâu như vậy đã bắt đầu mờ nhạt đi, chỉ còn lại hòn đá viết "Hạ Lan, Tiêu Mặc, cùng một chỗ" đang nắm trong tay là có thể nhắc nhở quang cảnh nhiều năm trước đây. 

Hạ Lan Phiêu... Hạ Lan Phiêu... 

Cầm chắc chắn hòn đá, hắn nắm chặt lòng bàn tay, cho đến khi hòn đá kia suýt nữa bị bóp nát. 

Bởi vì không biết đến lúc nào thì hòn đá này sẽ lại cũng biến mất. 

Kể từ sau khi li biệt, tất cả mọi thứ thuộc về nàng đều bị phá tan, bị thất lạc, từ đó hình như cũng không tìm được dấu vết nữa, rất nhiều kí ức thuộc về nàng cũng bị quên lãng... 

Nàng đã sớm ngờ tới kết cục này sao, Hạ Lan Phiêu? 

Ngay từ đầu, những bức tranh vẽ nàng cũng đều xiêu xiêu vẹo vẹo, không vẽ ra nổi những nét xinh đẹp và thần thái một chút nào. Nhưng rồi cứ mỗi ngày vẽ một bức, sau khi liên tục vẽ ba tháng, cuối cùng cũng vẽ lại thành công. 

Ở trong tranh, nàng mặc một bộ quần áo đỏ, gương mặt thanh tú đẹp đẽ. Hắn cười rạng rỡ đưa bức họa cho Tiêu Diêu xem, Tiêu Diêu trợn tròn mở to mắt hỏi: "Đây là mẫu hậu sao?" 

"Đây là mẫu hậu của con. Con phải nhớ kỹ, không được quên." 

"Con sẽ không quên." Tiêu Diêu nói với âm thanh rất trong trẻo, không ngờ lại cực kì kiên định.

"Phụ hoàng, mẫu hậu ở nơi nào?" 

"Đi đến một nơi cách chúng ta rất xa." 

"Chúng ta đây sẽ tới đón người quay về." Tiêu Diêu như thể đó là chuyện đương nhiên. 

"Sẽ có người ngăn cản, hắn rất mạnh." 

"Vậy thì giết hắn đi." 

Đúng là trẻ con không sai.

Thông minh, tao nhã, lạnh lùng, kiên định... Đứa trẻ này thật sự giống ta. 

Thế nhưng, ta tình nguyện giống nàng nhiều hơn một chút... 

Tiêu Mặc để bút lông xuống, khẽ chạm vào gương mặt của nữ nhân trong tranh, một chút mực dính trên tay chưa khô bám vào khiến cho một bức họa tuyệt mỹ có thêm vài nét tỳ vết. Nhìn nét mực giống như giọt nước lan ra ở trên tờ giấy Tuyên Thành, hình dáng thật sự giống như nước mắt. 

Bức họa này đã có tỳ vết rồi, đáng tiếc. 

Nhưng mà điều đó cũng không sao cả. 

Dù sao đã xác định ngày mai cũng sẽ không thấy cái này nữa, dù sao ngày mai còn có thể lại vẽ ra một bức họa mới. 

Cho nên, vẽ thế nào căn bản không sao cả. 

Chỉ cần còn nhớ rõ thì…

Trí nhớ... thật sự là một thứ rất huyền diệu. 

Cho tới bây giờ, rốt cục ta đã hiểu rõ tại sao lúc Hạ Lan rời xa lại nhìn quyến luyến như vậy, cũng tại sao lại nói "Dù sao chàng cũng sẽ quên ta thôi" đầy buồn đau như vậy. Cho dù gắng gượng chống lại, nhưng trí nhớ lại cứ mờ nhạt đi từng chút một, không bị khống chế mà nhạt phai đi. 

Ở trong cung đã có rất ít người có thể nhớ được có một Hoàng Hậu gọi là "Hạ Lan Phiêu". Bọn họ chỉ biết là sau khi Hoàng Hậu rời xa thì Hoàng thượng rất đau lòng, cự tuyệt lại lập Hoàng Hậu mới. Bọn họ lén suy đoán Hoàng Hậu trước đây dịu dàng hiền lành, cực kì tao nhã. Nhưng cũng lại không còn nhớ chính mình đã từng hầu hạ qua một nữ nhân như vậy. Không nhớ rõ Hoàng Hậu trước kia đã từng mỉm cười với bọn họ, những lúc sau khi tuyết rơi Hoàng Hậu đã sung sướng dẫn theo bọn họ đi ném tuyết. 

Bọn họ đã sớm không nhớ rõ. 

Mà trí nhớ của Tiêu Mặc cũng đang từ từ nhạt nhòa đi. 

Mỗi lần trước khi đi vào giấc ngủ, hắn đều sẽ nhớ lại một lần kí ức về Hạ Lan Phiêu. Bởi vì lo lắng ngày hôm sau đến lúc tỉnh dậy sẽ quên mất một chút gì đó cực kì quan trọng, có đôi khi sẽ quên mất nụ cười của Hạ Lan Phiêu, có đôi khi sẽ quên mất nguyên nhân khiến Hạ Lan Phiêu tức giận với mình... 

Có lẽ một ngày nào đó còn có thể quên…

Kẻ đê tiện kia ở trong miệng Hạ Lan thật sự có được lực lượng làm cho người ta phải căm hận. 

Đây là năng lực "Thần linh" mà bọn họ kính trọng ngưỡng mộ sao?

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6712 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6696 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6055 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5656 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5309 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5211 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter