Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Lãnh Hoàng Phế Hậu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Lãnh Hoàng Phế Hậu
  3. Chương : 418

Chương : 418

Edit: kaylee

Mặc dù Hạ Lan Phiêu không có nói nguyên nhân mình trốn đi, nhưng Tiêu Mặc mẫn cảm cảm giác Hạ Lan Phiêu có chuyện gạt hắn —— hơn nữa chuyện này còn là chuyện phiền toái không nhỏ. Hắn đã từng nghiêm túc tìm Hạ Lan Phiêu nói chuyện một lần, cố gắng làm cho nàng nói ra chân tướng mọi chuyện, nhưng Hạ Lan Phiêu chỉ là rơi lệ nói: "Tiêu Mặc, đừng ép ta   được không? Nếu chàng ép ta nữa, ta chỉ sợ ngay cả thời gian này cũng không có."

"Hạ Lan, rốt cuộc nàng đang nói cái gì?"

"Chàng sẽ biết...... Tiêu Mặc, xin không cần ép ta nữa. Ta có chuyện phải hoàn thành, nên mới phải tạm thời rời đi một đoạn thời gian. Thật xin lỗi."

Hạ Lan......

Tiêu Mặc chỉ cần nghĩ tới mặt mũi thỉnh thoảng thất thần của Hạ Lan Phiêu, nhớ tới dưới nụ cười vui sướng không che giấu được lo âu của nàng, sẽ cảm thấy tâm đau như bị đao. Thật may là, lần này sau khi nàng rời đi xem ra vui vẻ hơn rất nhiều, hẳn là chuyện đã giải quyết rồi.

Chỉ là, cảm giác bị giấu giếm thật không tốt......

"Tiểu Tiêu Dao, nương tới thăm con đây. Oa, dáng dấp con thực vui vẻ, thật xinh đẹp! Yến hội trăm ngày của con vào giao thừa, con thật là tiểu tử thúi có phúc khí! Lúc nương không có ở đây con có không ngoan hay không?"

Hạ Lan Phiêu vừa thấy nhi tử lập tức vội vàng vứt bỏ trượng phu của mình, ôm nhi tử hôn rồi lại hôn, chọc cho nhi tử cười khanh khách, cũng làm cho Tiêu Mặc có chút ghen tức. Hắn không biến sắc ôm Hạ Lan Phiêu vào trong ngực, khẽ hôn cái trán của nàng: "Hạ Lan, ta nhớ nàng lắm."

"Ta cũng thế." Trong lòng Hạ Lan Phiêu đau xót, vùi đầu ở trước ngực Tiêu Mặc.

"Về sau không cần lại rời đi nữa."

"Ừ, sẽ không. Đây sẽ là một lần cuối cùng."

"Được, ta tin tưởng nàng."

"Đứa ngốc......"

Trong lòng Hạ Lan Phiêu chua xót hơn, cười hôn môi của Tiêu Mặc, nhưng lòng của nàng cũng đang yên lặng rơi lệ.

Bởi vì, sợ rắng nàng không cách nào tuân thủ cái ước định này......

Nàng nhất định phải làm một người bội bạc.

Chỉ là, điều này cũng không có quan hệ.

Bởi vì sớm muộn gì hắn cũng tất cả quên.

Thời gian sau đó, cả ngày Hạ Lan Phiêu ở chung một chỗ với Tiêu Mặc, hận không thể lúc hắn vào triều cũng đi theo. Mỗi khi gần tối, bọn họ sẽ mười ngón tay đan xen đi dạo ở Ngự Hoa Viên, có lúc sẽ len lén chạy đi dân gian, cuộc sống rất là thú vị. Đối với Hạ Lan Phiêu "Dính người" Tiêu Mặc có chút buồn cười, lại cảm thấy rất là ngọt ngào, chỉ là gõ nhẹ đầu của nàng nói: "Hạ Lan, bây giờ tại sao nàng dính người như vậy?"

"Chẳng lẽ chàng không thích được ta kề cận sao?"

"A...... Thích, nhưng có chút không quen. Về sau quen là tốt rồi."

"Này không còn sai biệt lắm! Cuối cùng ta cũng cải tạo cọc gỗ như chàng thành nam nhân tốt hiểu tâm lý nữ nhân, ta thật sự vĩ đại, ha ha ha! Cô nương gặp chàng sau này cũng sẽ rất hạnh phúc đi!"

"Hạ Lan, nàng đang nói gì?" Tiêu Mặc không tự chủ chau mày.

Cô nương gặp sau này?

Hạ Lan cũng không phải một nữ tử hào phóng, làm sao nàng sẽ nói ra lời như vậy? Chẳng lẽ nàng đang cố ý thử dò xét ta?

"Hạ Lan, ta trừ nàng ra sẽ không có nữ tử khác. Nàng có thể nghe nói lũ triều thần lại lối chuyện nạp phi vì ta, nhưng ta đã có tử tôn, tất cả lý do yêu cầu nạp phi của bọn họ đều có thể cự tuyệt. Nàng không cần phải lo lắng."

"Ta tin tưởng chàng." Hạ Lan Phiêu khe khẽ thở dài: "Ta không bỏ được đưa chàng cho người khác, cũng không bỏ được nhi tử tìm kế mẫu...... A......"

Ngày mai là giao thừa, ngày mai chính là năm mới rồi.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Thật là quá nhanh......

Đứng ở bên trong Phượng Minh cung, Hạ Lan Phiêu nhìn hồng mai âm thầm nở rộ, vô cùng dịu dàng dưới ánh trăng, cũng mang đến một mảnh trong veo cho hoàng cung, thấy lại  đèn lồng màu đỏ hỉ khí dương dương trong cung, khẽ mỉm cười, vẻ mặt nhưng là có chút cô đơn. Nàng khe khẽ hôn nhi tử đã yên ổn chìm vào giấc ngủ một cái, nhìn đứa bé mỉm cười giống như thiên sứ, chỉ cảm thấy tâm bị xé rách từng khúc, đau đến mức nàng không cách nào hô hấp.

Mệt quá......

Mỗi ngày ngực đều đau như vậy, thật là mệt quá......

Rõ ràng rất khổ sở, rõ ràng biết chính xác thời gian rời đi, vẫn còn muốn giả vờ không biết, làm bộ vui vẻ, thật là mệt quá......

Ngày mai, là giao thừa, là ngày cả nhà đoàn viên.

Ngày mai, là năm mới, là bắt đầu cuộc sống mới.

Gần đây đều là ngày tốt đấy...... Ha ha......

Đại Chu rất coi trọng ngày lễ giao thừa này, bình thường đều là quân dân cùng vui mừng, nhưng Tiêu Mặc vì yến hội trăm ngày của nhi tử, ở trước giao thừa một ngày cử hành dạ tiệc, ngày giao thừa đó để lại các đại thần, để cho bọn họ ở trong nhà mình ăn bữa cơm đoàn viên, cũng không cần vào cung kinh hồn bạt vía qua lễ.

Hôm nay, Hạ Lan Phiêu là nhân vật chính trong dạ tiệc.

Người mặc triều phục, ôm hy vọng Đại Chu quốc trong ngực, nàng được vô số người ca ngợi, khen tặng, trong nháy mắt nàng cảm giác mình trong ngực không phải Hoàng tử, mà là Jesus. Vô số người cũng khen tặng Hạ Lan Phiêu và tiểu Hoàng tử xinh đẹp, thông tuệ, khen tặng Tiêu Mặc anh minh cơ trí, dạ tiệc là ồn ào náo động náo nhiệt trước sau như một. Nhưng mà, mặc dù Tiêu Mặc nắm chặt tay của nàng, nhưng ở trong hoàn cảnh huyên náo này, nàng lại chỉ cảm thấy tim càng ngày càng đau.

Đau quá...... Giống như muốn đốt cháy......

Vẫn là trốn không được à......

Mặc dù biết rõ kết quả, vẫn còn ôm lấy ảo tưởng không thực tế......

Ta thật sự là một đứa ngốc, a......

Tiêu Mặc cảm thấy nhân nhi bên cạnh tay lạnh lẽo đáng sợ, lại thấy sắc mặt nàng không tốt, cho rắng nàng không thích bữa tiệc như vậy, lập tức để cho nàng rời đi trước. Ở bên trong Phượng Minh cung, dưới ánh trăng, nàng chạm nhẹ ấn ký ở ngực mình, nhìn mình trong gương, chỉ có cảm giác bươm buớm màu đỏ trước ngực mình kia đã đỏ sắp rỉ máu, giống như sẽ phải giương cánh bay đi.

Giống như nàng.

Thời gian, thật không còn nhiều lắm.

Thời gian của nàng còn có một buổi tối.

Không, có lẽ còn có một buổi sáng.

Những thứ này liệu có ai biết được đây?

Làm sao nàng có thể biết thời gian tử vong (chết) xác thực của mình đây?

A.     .....

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6713 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6702 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6055 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5656 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5311 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5211 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter