Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ
  3. Chương 158: Sao em lại ở đây?

Chương 158: Sao em lại ở đây?

Ngụy Thung nằm lâu trong phòng bệnh cũng chán nên bảo mẹ đỡ mình xuống giường hoạt động một chút.

Vết thương sau lưng cô ấy dùng thuốc của Hạ Phương nên bình phục rất nhanh, ngày mai là có thể xuất viện nghỉ ngơi rồi.

Nhưng bởi vì cô ấy là nghệ sĩ múa nên bị thương sau lưng sẽ ảnh hưởng đến độ dẻo dai của cơ thể, vết thương này gần như là đòn trí mạng với bất kì ai làm nghề múa.

Nhất là sắp tới Ngụy Thung còn phải làm người hướng dẫn cho một cuộc thi nhảy, phải nhảy mở màn tiết mục.

Khoảng thời gian này cô ấy quá bận việc biên đạo nên vẫn chưa luyện tập hoàn chỉnh, bây giờ chỉ còn hơn nửa tháng nữa là đã đến cuộc thi múa kia, cô nghĩ bây giờ bắt đầu luyện tập thì đến lúc đó thừa sức lên sân khấu biểu diễn, nhưng lại bị thương ngay lúc này…

Vết thương không quá sâu, nhưng lại ở ngay sau lưng, nếu xử lý không khéo thì e là nửa tháng sau không thể biểu diễn được.

May mà cô ấy có Hạ Phương.

Nếu không cô ấy gần như không thể nhảy mở màn cho trận thi đấu nửa tháng sau.

Dù vậy Ngụy Thung vẫn có chút lo lắng.

Bây giờ vết thương chỉ mới vừa khép lại mà cô đã không thể đợi được muốn ra ngoài hoạt động tay chân, hi vọng có thể duy trì độ linh hoạt cho cơ thể.

“Con đi chậm một chút thôi, vết thương vừa lành, đừng có chạy lung tung, nếu Tiểu Phương mà biết thì lại bảo con không nghe lời đó”, mẹ Ngụy dìu Ngụy Thung, vẻ mặt tràn ngập lo lắng.

Con gái từ nhỏ đã mạnh mẽ, không chịu cúi đầu thua ai.

Vì nhảy múa, cô ấy đã trả giá rất nhiều, cũng đã hi sinh rất nhiều.

Nhưng nếu không có những cực khổ ngày trước thì đã không có cô ấy ngày hôm nay, tất cả thành tựu đều là tự bản thân cô ấy liều mạng đánh đổi.

Mẹ Ngụy vẫn luôn xem con gái là niềm kiêu hãnh của mình, nhưng những năm gần đây thấy cô liều mạng như vậy, trong lòng vẫn khó tránh có chút chua xót.

Dù sao việc nhảy múa cần phải duy trì vóc dáng, độ dẻo dai vâng vâng, không chỉ cần phải kiểm soát khẩu phần ăn mà còn rèn luyện điều độ, mọi người ngoài kia đều được ăn uống no say, đi du lịch khắp nơi hoặc bá vai nhau chơi game, chỉ có cô ấy là phải ăn những món khó nuốt, kiên trì ở trong phòng luyện tập ngày đêm.

Từ trước đến giờ người ngoài chỉ thấy sự thành công của cô ấy, nhưng chẳng ai biết cô ấy đã đánh đổi biết bao nhiêu.

Những năm này mẹ Ngụy thật sự rất đau lòng.

Nhưng con gái mạnh mẽ, không để lộ nỗi lòng của mình bao giờ, nên bọn họ chỉ có thể yên lặng làm bạn chứ không trao đổi quá nhiều.

“Ngụy Thung…”, khi thấy Ngụy Thung chuẩn bị trở lại phòng bệnh, ở phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

Lam Dịch Minh cau mày, sắc mặt có chút khó coi: “Sao em lại ở đây?”

Nhìn vẻ mặt âm trầm của Lam Dịch Minh, đáy mắt Ngụy Thung ánh lên một tia trào phúng: “Liên quan gì đến anh?”

Lam Dịch Minh cười lạnh một tiếng, nhìn đồng phục bệnh nhân trên người cô ấy rồi nói: “Đừng bảo em cũng bị Tần Hách đánh vào đây đấy nhé”.

Vừa khéo Ngụy Thung cũng nhìn vào cánh tay đang được cố định nẹp của Lam Dịch Minh, lười biếng nói: “Vậy là cái tay đó bị Tần Hách đánh à?”

Ngụy Thung nói xong thì khẽ bật cười: “Oan có đầu nợ có chủ, ai đánh anh thì tìm người đó mà trả thù, dù sao tôi với anh ta đã không còn liên quan gì nữa rồi”.

“Ha ha ha…”, Lam Dịch Minh nghe vậy thì cười ha hả: “Tần Hách vì em mà hết lần này đến lần khác đều tới gây hấn đe dọa tôi, thậm chí còn ra tay đánh anh nữa, nếu hắn biết em vội vã phủi sạch quan hệ như vậy không biết sẽ có tâm trạng như thế nào nhỉ?”

Sắc mặt Ngụy Thung hơi thay đổi: “Hắn làm gì là chuyện của hắn, tôi làm gì là chuyện của tôi, nên hắn có tâm trạng như thế nào thì liên quan gì đến tôi?”

Không muốn nhiều lời với Lam Dịch Minh, Ngụy Thung xoay người đi về phòng bệnh.

Nhớ đến vẻ mặt buồn nôn của gã và Tô Tử Nguyên, Ngụy Thung sợ bản thân nhìn nhiều sẽ không chịu được muốn bóp chết gã ta.

“Nếu đã không thích Tần Hách, sao em lại sinh con cho hắn?”, Lam Dịch Minh luôn cảm thấy canh cánh điều này trong lòng.

Ngụy Thung có thể yêu Tần Hách, cũng có thể kết hôn với Tần Hách, nhưng cô ấy lại phủ nhận tất cả, dứt khoát vứt bỏ Tần Hách, vậy tại sao lại sinh con cho hắn?

Tuy gã không ngại sự tồn tại của Ngụy Kha, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đứa bé kia là máu mủ của Tần Hách thì Lam Dịch Minh đã muốn nổi điên.

“Vậy tại sao anh không thích Tô Tử Nguyên nhưng vẫn kết hôn cùng cô ta?”, Ngụy Thung lạnh lùng hỏi lại một câu, rồi bảo mẹ đóng cửa lại.

Sắc mặt Lam Dịch Minh âm trầm, hung tợn trừng mắt nhìn cửa phòng, một lúc lâu sau mới lạnh lùng xoay người bỏ đi.

“Tra xem mấy ngày nay Ngụy Thung đã xảy ra chuyện gì”, khi đi xuống lầu, Lam Dịch Minh gọi một cuộc điện thoại.

Vừa khéo lúc này Tô Tử Nguyên đã vác thân thể mệt mỏi của mình đến bệnh viện.

Nghe gã nói vậy, nụ cười bên môi cô ả không giữ được nữa: “Anh Minh, anh đang nói gì vậy?”

Lam Dịch Minh liếc Tô Tử Nguyên một cái, giọng điệu không hề kiên nhẫn: “Không liên quan gì đến em cả. Mà phải nói cả ngày nay em chết ở đây thế?”

Tô Tử Nguyên ấm ức nói: “Em, em hôm nay vấp ngã một cái, toàn thân đau nhức…”

“Em lớn vậy rồi mà đi đứng còn không xong?”, Lam Dịch Minh nói xong thì đã bước nhanh ra khỏi cửa bệnh viện, nghiễm nhiên ngồi vị trí phó lái, còn sai Tô Tử Nguyên thắt dây an toàn cho mình.

Tất cả những điều này Tô Tử Nguyên để cam tâm tình nguyện làm cho gã, nhưng mỗi khi nhớ đến việc gã luôn thiếu kiên nhẫn với cô ả, nhưng đối mặt với Ngụy Thung thì luôn quan tâm yêu chiều, trong lòng Tô Tử Nguyên lại trỗi dậy sự đố kị khôn cùng.

Vừa nãy cũng là vì cô ả nghe thấy Lam Dịch Minh gọi tên Ngụy Thung nên mới vội vàng lao nhanh đến đây.

“Anh Minh, vừa nãy nghe điện thoại em nghe anh gọi tên Ngụy Thung, cô ấy cũng ở bệnh viện này à?”, Tô Tử Nguyên thử thăm dò hỏi.

Lam Dịch Minh dựa vào ghế, khép hờ mắt lại, lười biếng đáp: “Ừ’.

Nói xong, gã như nhớ đến gì đó mà quay sang nhìn Tô Tử Nguyên: “Em quan tâm cô ấy quá nhỉ?”

“Chẳng phải vì anh Minh quan tâm cô ta sao?”, Tô Tử Nguyên oan ức dẩu môi lên.

Lam Dịch Minh cười, nhéo khuôn mặt nhỏ của cô ả: “Sao đấy, ghen à?”

Tô Tử Nguyên bỗng thấy càng thêm ấm ức: “Có phải trong lòng anh Minh, em vĩnh viễn không bằng được cô ta đúng không? Em, em đã nỗ lực lắm rồi…”

Nói rồi, Tô Tử Nguyên lại cắn môi: “Giải khiêu vũ lần này em cũng báo danh, chỉ cần em có thể bộc lộ tài năng thì tương lai nhất định sẽ còn tỏa sáng hơn Ngụy Thung”.

Lời này khiến đáy mắt Lam Dịch Minh nổi lên một tia trào phúng: “Nghe nói Ngụy Thung sẽ làm huấn luyện viên chương trình đó, em muốn tự đi rước nhục à?”

Tô Tử Nguyên siết chặt vô lăng, trong mắt ánh lên sự tức giận: “Ở trong mắt anh, em thật sự không có gì bằng cô ta hết đúng không? Em nhảy múa cũng không kém hơn cô ta đâu, huống hồ…”

Cô ả định nói sau lưng Ngụy Thung còn bị thương, đến lúc đó chưa chắc có thể làm huấn luyện viên được đâu!

Nhưng nhớ đến chuyện hôm qua là cô ả giấu Lam Dịch Minh ra tay nên đành phải nhịn lại.

Tin này là Tô Tử Nguyên vừa biết được từ miệng vị đại ca kia, được xem là tin tốt duy nhất trong hàng loạt tin xấu.

Chỉ cần Ngụy Thung bị thương, không thể tham gia cuộc thi khiêu vũ kia thì cô ả tin chắc rằng mình sẽ một đường thành danh.

Bởi vì anh ruột cô ả làm lãnh đạo trong ban ngành liên quan, Tô Tử Nguyên đã giữ hết tất cả tài liệu của các thí sinh tham gia thi đấu lần này rồi.

Mặc dù hơn nửa tháng sau chỉ là vòng loại sơ tuyển, nhưng người thật sự có tài năng cũng chỉ được vài mạng thôi.

Mà cô ả là học trò cùng thầy với Ngụy Thung, từ nhỏ đã cùng học nhảy với Ngụy Thung, mặc dù không có thiên phú như cô ấy, không thể sớm thành danh, nhưng những năm qua cô ả chưa hề từ bỏ.

Cô ả vẫn nỗ lực dùng mọi cách để nâng cao thực lực cùng mạng lưới quan hệ, để bản thân ngày càng vươn xa hơn.

Lần này cho dù thế nào đi nữa cô ả cũng phải thắng!

Không chỉ muốn dẫm Ngụy Thung xuống dưới chân, cô ả còn muốn Lam Dịch Minh nhìn mình với đôi mắt khác xưa.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6715 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6706 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6056 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5657 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5312 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5213 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter