Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ
  3. Chương 135: Không đơn giản như thế

Chương 135: Không đơn giản như thế

Gần như cả tối cô bé đều ôm món quà Hạ Phương tặng, thích đến mức không nỡ buông tay.

Sau đó thì vừa ngắm đồ chơi vừa kéo lấy tay Hạ Phương, quấn lấy cô dạy cô chơi, nói với cô những thứ đó là cái gì.

Cô bé hoàn toàn bỏ rơi mẹ ruột là Nguỵ Thung sang một bên, ngay cả lúc ăn cơm cũng muốn ngồi bên cạnh Hạ Phương.

Nguỵ Thung cảm thấy mình rất tổn thương.

Vốn dĩ khó khăn lắm mới trở về một chuyến, muốn gần gũi với con gái hơn, nhưng con bé thì hay rồi, chỉ vì mấy món quà nhỏ đã bị Hạ Phương mua chuộc, ngay cả mẹ ruột của mình cũng không cần.

Nguỵ Thung trốn một góc tự kỷ, uất ức nhìn con gái đang vui quên lối về với Hạ Phương, trong lòng vô cùng khó chịu.

“Lần này trở về không ở lâu hơn được à?”, mẹ Nguỵ ngồi xuống bên cạnh Nguỵ Thung.

Nguỵ Thung lập tức ngồi thẳng người dậy: “Vâng, Phương cưng vẫn còn có việc, lát nữa sẽ trở về thành phố”.

“Con bé có việc thì con cũng có việc à?”, mẹ Nguỵ nhíu mày tỏ vẻ không vui: “Con cũng biết Kha Kha sẽ nhớ con, nhưng vì mãi không gặp được con nên không còn muốn thân thiết với con nữa rồi, còn không biết về nhà nhiều hơn với con bé đi?”

Nguỵ Thung khẽ thở dài: “Mẹ, con biết mà, khi nào rảnh con sẽ thường xuyên trở về, mẹ yên tâm”.

“Mẹ thì muốn con đừng có về, ha, điều kiện tiên quyết là phải có người cần con”, mẹ Nguỵ nói xong thì trợn mắt tỏ vẻ xem thường.

Nguỵ Thung: … Hay lắm, cô lại bị chê bai rồi.

“Mẹ, mẹ yên tâm, chắc chắn Phương cưng của con sẽ không bỏ rơi con đâu”, vì tránh mẹ lại nhắc đến chuyện coi mắt, Nguỵ Thung vội vàng chuyển chủ đề.

“Mẹ không biết bây giờ em ấy lợi hại như thế nào đâu, không chỉ khám bệnh cho nhà giàu ở Kinh Thành còn cưới chồng ở đó rồi, sau này sẽ định cư ở đó, con cũng có người bầu bạn rồi”.

Nguỵ Thung vốn muốn nói với mẹ sau này Hạ Phương ở Kinh Thành, cô ấy sẽ không cô đơn nữa.

Nhưng không ngờ trọng điểm mẹ chú ý hoàn toàn không phải Hạ Phương sống ở đâu, mà là….

“Nếu mẹ nhớ không lầm thì Tiểu Phương chỉ mới hai mươi mấy thôi nhỉ??”

Nguỵ Thung vẫn chưa kịp nhảy số, gật đầu một cái, sau đó thì cô ấy bắt đầu thấy hối hận.

“Ha, con xem con đi, chị em tốt mới hai mươi mấy tuổi đã tìm được đối tượng kết hôn rồi, con còn mặt mũi nói nữa? Có phải con cảm thấy con còn trẻ, còn đáng yêu, hoàn toàn không sợ không tìm được đàn ông đúng không? Con thật sự cho rằng mình chỉ mới mười tám tuổi sao?”

Nguỵ Thung: Cô sai rồi, bây giờ trốn còn kịp không?

Mẹ Nguỵ hoàn toàn không cho cô ấy cơ hội chạy trốn, bà tiếp tục châm chọc: “Đã ba mươi mấy tuổi rồi còn không biết khiêm tốn một chút, suốt ngày nằm mơ giữa ban ngày. Nếu con nghe lời khuyên của mẹ, kết hôn với một trong mấy người kia thì bây giờ đã có cuộc sống hạnh phúc rồi, đâu đến mức để người khác lựa chọn như bây giờ? Lan Hoa nhà bên cạnh từng ly hôn mà năm ngoái còn tái giá rồi, bây giờ sinh được một thằng bé mũm mĩm, mẹ con bé hôm nào cũng khoe khoang với mẹ, con thì sao? Chỉ khiến mẹ mất mặt thôi!”

Nguỵ Thung hất cằm phản bác: “Con là vũ công đẳng cấp thế giới đấy, con còn có một đứa con gái đáng yêu, con không xứng đáng để mẹ đi khoe khoang à?”

“Con còn biết mình đã sự nghiệp thành công, có một đứa con gái à? Vậy tại sao con còn đặt hết tâm tư vào sự nghiệp đã thành công kia? Con có biết mấy năm qua con gái mình muốn có bố mẹ ở bên cạnh đến mức nào không?”

Nguỵ Thung: …

Cô thật sự nợ con gái rất nhiều.

Mẹ Nguỵ: “Con không chịu tính toán thì sau này cứ đợi hối hận đi, Kha Kha đang lớn lên từng ngày, gia đình không trọn vẹn sẽ khiến con bé thiếu thốn tình cảm, con không suy nghĩ cho mẹ, không suy nghĩ cho mình thì cũng phải suy nghĩ cho con bé”.

Nguỵ Thung không nói gì nữa, cô ấy cúi đầu, dù hiểu nỗi lo lắng của mẹ, nhưng cô không thể thuyết phục bản thân sống tạm bợ.

Đây là một cuộc trò chuyện không có câu trả lời, một chủ đề không thể nào hoà thuận, hai bên không có điểm chung, cô có nói nhiều thêm cũng là vô nghĩa.

“Bà ngoại mau nhìn này, cháu biết chơi xe trượt rồi…”, Nguỵ Kha chơi cùng Hạ Phương trong sân một lúc thì bỗng dưng trượt xe trượt bản giới hạn màu hồng của cô bé đến bên cạnh mẹ Nguỵ.

Mẹ Nguỵ lập tức bị thu hút sự chú ý: “Ôi chao, Kha Kha của chúng ta giỏi quá, mới một lát đã biết chơi rồi sao?”

Nguỵ Kha nghiêm túc gật đầu, nhìn mẹ Nguỵ bằng đôi mắt sáng trong: “Chị Phương Phương cũng nói là cháu rất giỏi, hì hì, chắc chắn là do con học múa cùng mẹ từ nhỏ nên mới có khả năng thăng bằng giỏi như vậy”.

Nghe thấy câu này, trái tim bị tổn thương của Nguỵ Thung lập tức được vỗ về.

Cô ấy cảm động tiến lên ôm lấy con gái: “Đúng là con gái cưng của mẹ, khoảng thời gian này mẹ không có ở nhà, con có chăm chỉ luyện tập không?”

“Đương nhiên là có rồi, con còn học được một điệu múa mới muốn múa cho mẹ xem, nhưng mẹ mãi không thấy về”, giọng nói non nớt của cô bé mang theo chút uất ức và trách móc.

Nguỵ Thung vô cùng áy náy: “Là mẹ không tốt, sau này chắc chắn mẹ sẽ thường xuyên về, được không?”

“Không được lừa con”, cô bé nhìn chằm chằm Nguỵ Thung.

Nguỵ Thung đưa tay tới: “Không lừa con, chúng ta ngoéo tay nhé”.

Thấy quan hệ của hai mẹ con tạm thời hoà thuận hơn, Hạ Phương khẽ thở dài: Đúng là không dễ dàng.

Nguỵ Thung không dễ dàng gì, cả mẹ và con gái cô ấy cũng thế.

Mang thai trước khi cưới tuy không phải ý định của Nguỵ Thung, nhưng cô ấy đã trả giá rất nhiều vì đứa bé này, nhưng cô ấy còn có thứ mình muốn theo đuổi, khó tránh khỏi sẽ bỏ quên đứa trẻ.

Đây là một chuyện rất khó cân bằng, Hạ Phương đang suy nghĩ nếu sau này cô có con thì sẽ thế nào?

Sau khi suy nghĩ, Hạ Phương bèn quyết tâm phải tiếp tục giữ khoảng cách nhất định với Tư Thành, không thể có suy nghĩ tuỳ tiện xảy ra quan hệ với anh.

Dù sao bây giờ cô vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm, chưa thể mang thai sinh con được.

Mang thai sẽ mất rất nhiều sức lực, còn phải nghĩ cách bảo vệ sự an toàn của đứa bé nữa.

Sau khi sinh ra càng cần phải dạy dỗ và yêu thương nhiều hơn.

Càng nghĩ Hạ Phương càng cảm thấy chuyện này không thế vội vàng được.

Lúc này Tư Thành đang bận rộn xử lý công việc tại trụ sở chính ở Kinh Thành chợt rùng mình một cảm.

Cảm giác như kiểu mình bị ai nghĩ đến, thậm chí như bị rắn độc cắn một cái…

Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, không khỏi nhìn một vòng trong phòng họp.

Vì thế bầu không khí vốn căng thẳng nặng nề trong phòng họp càng trở nên khẩn trương hơn.

Mấy quản lý cấp cao đều nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh.

Tư Thành thầm nghĩ phải xử lý hết tất cả công việc, nghĩ ai dám làm phiền anh, làm chậm trễ không cho anh về sớm ôm hôn bế vợ, anh sẽ khiến người đó phải khó chịu.

Nhưng không biết rằng lúc này người vợ mà anh nhớ nhung đang nghĩ làm sao để ra ngủ riêng với anh để giảm bớt hành động thân thiết giữa hai người, tránh cho cô mất khống chế ngủ với Tư Thành.

Dù sao trông Tư Thành cũng ngon như thế…

“Reng… Reng…”

Điện thoại của Hạ Phương đột nhiên reo lên, là Tiết Vân Thâm gọi tới.

“Cô Hạ, không xong rồi, ông cụ bỗng dưng phun ra máu, tim ngừng đập đột ngột… Tôi… Tôi đã dùng rất nhiều cách nhưng vẫn không thể ổn định được”.

Nhịp tim dừng đột ngột?

Hạ Phương nheo mắt: “Trước hết anh làm theo những gì tôi nói, ổn định sức khoẻ của ông cụ, tôi sẽ đến ngay”.

“Được… Được…”, Tiết Vân Thâm cố gắng để bản thân bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn tràn đầy căng thẳng.

Lúc đầu Hạ Phương cho rằng là ông cụ sắp tỉnh lại nên cố ý tạo vấn đề cho Tiết Vân Thâm gọi cô đến.

Nhưng khi đến nhà họ Tư mới biết chuyện này không đơn giản như thế.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6706 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6683 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6052 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5654 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5300 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5205 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter