Chương 2: Mới Ngày Đầu Đã Bị Lộ
Đường Dịch: "..." Nếu như mình không nhìn lầm thì trong tay đứa nhóc kia là bọc quần áo?Lúc nguyên thân nằm im trên giường 3 ngày sao y không chạy, sao bây giờ lại đột nhiên muốn chạy chứ?Đường Dịch cảm thấy tiểu thiếu niên này chẳng hề ngơ ngơ như hắn nghĩ, bên trong đứa nhỏ này hình như có gì đó kỳ quái.Đường Dịch vào nhà liền đặt xuống rổ trứng gà, nhìn sang bóng dáng run rẩy co rúm lại ở góc tường của thiếu niên. Thiếu niên trắng nõn, trên mặt vẫn còn nét trẻ con, hai mắt mở to sợ hãi nhìn hắn, hai tay lo sợ cọ vào nhau, trông cứ như đang phạm sai lầm lớn, sợ hãi bị trừng phạt. Phía sau đống cỏ lộn xộn, trong đống rơm rạ lộ ra một góc vải bố.Hiển nhiên là vội quá không giấu kịp.Đường Dịch lại gần, thiếu niên càng thấp thỏm bất an cúi đầu xuống, Ôn Ngôn vội vã túm lấy tay hắn hoảng loạn lắc đầu nói: " Không.... ta không có..."Đường Dịch dừng lại, hắn cảm nhận được tay của Ôn Ngôn đang run.Hửm... Đường Dịch thầm nghĩ, không thể tiếp tục như vậy được, hắn nhất định phải nói chuyện rõ ràng với cậu thiếu niên này mới được, về sau còn phải sống dài dài với nhau nếu cứ để vậy thì không ổn.Thế là hắn tùy tiện ngồi xuống đống cỏ, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, nói: "Ngồi đi, hai ta tâm sự chút."Ôn Ngôn do dự, không hiểu Đường Dịch đang muốn gì, nhưng y cũng chỉ nghe theo ngồi xuống, chờ đợi bất kỳ điều gì sắp đến, có thể là một trận mưa bão hoặc có thể là thông tin bán mình đi.Thấy Ôn Ngôn ngồi xong, Đường Dịch gọn gàng dứt khoát mở miệng: "Vì sao cậu lại đột nhiên muốn chạy?"Ôn Ngôn mới vừa ngồi xuống, nghe vậy sợ muốn chạy đi, mấp máy môi một lúc lâu cũng không nói được lời nào.Đường Dịch cũng chẳng mong rằng hắn có thể nhận được câu trả lời nên tiếp tục hỏi: "Ta biết là hồi trước ta đối xử với cậu không tốt, cậu muốn chạy ta không có ý kiến gì, nhưng điều ta không hiểu là vì sao lúc ta nằm trên giường là cơ hội tốt vậy cậu không chạy, trái lại lúc ta mới hứa hẹn sẽ không bắt nạt cậu nữa thì đột nhiên cậu lại muốn chạy trốn?"" Có phải cậu không tin ta, vẫn cho rằng ta có âm mưu gì đúng không?"Đường Dịch ôn hòa kiên trì nhìn Ôn Ngôn, chờ câu trả lời của y.Ôn Ngôn mím môi, nhìn ánh mắt của Đường Dịch, nghĩ thầm dù sao cũng bị đánh chết hoặc bị bán đi, nếu đã định trước vậy rồi thì thà rằng nói ra cho sảng khoái.Vì thế y hít sâu, dũng cảm nói: "Có phải ngươi muốn bán ta đúng không?"Đường Dịch ngơ ngác: "Hả, cái gì vậy?"Sau khi nói được câu đầu liền cảm thấy có dũng khí hơn, Ôn Ngôn thừa thế xông lên nói: " Ngươi bảo ta tắm rửa sạch sẽ, nói ta thay quần áo khác có phải muốn bán ta vào kỹ viện ở trên trấn không? Ta... ta theo ngươi cũng đã một năm rồi, tuy rằng người đối xử với ta không tốt, đánh ta mắng ta, nhưng ta vẫn ngoan ngoãn hậu hạ ngươi mà, làm sao ngươi có thể nhẫn tâm bán ta đến cái nơi đó chứ,.. ta... ta thà rằng chết đói đầu đường cũng không muốn vào chỗ đó!"Đường Dịch: "..."Cuối cùng hắn cũng hiểu được cậu thiếu niên này não bổ cái gì, đột nhiên thay đổi khiến thiếu niên này bị dọa sợ, hơn nữa có lẽ y chưa từng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra trong cuộc đời mình cho nên vô thức cho rằng những thay đổi này là chuyện xấu.Đường Dịch dở khóc dở cười, hắn là phú nhị đại đâu phải là tra nhị đại đâu, càng không phải phế nhị đại, gia đình hắn gia giáo rất nghiêm đấy có được không! Làm sao hắn có thể làm ra mấy chuyện xấu xa như vậy chứ!Hắn không nói nhìn thiếu niên, dáng vẻ tức giận của cậu thiếu niên trông thì dữ đấy nhưng nhìn tay chân và ánh mắt hoảng loạn nhìn xung quanh đã bán đứng y rồi."Ta không hề muốn bán cậu đi, " Đường Dịch bất đắc dĩ nói: "Ta thật sự đã nghĩ thông suốt, muốn sống đàng hoàng, ta tắm rửa sạch sẽ ăn mặc chỉnh tề đi ra ngoài là vì muốn tìm việc, muốn cậu tắm rửa sạch sẽ cũng vì muốn cậu sống tốt hơn, cậu nghĩ đi đâu rồi vậy."Mặt Ôn Ngôn vẫn lộ vẻ không tin.Đường Dịch còn nói: "Ta biết cậu sợ ta, hận ta, những chuyện này rất bình thường, dù sao đi chăng nữa trước kia ta là tên khốn, cậu muốn đi ta cũng không cản. Nhưng cậu nhìn lại thân mình đi, tay chân nhỏ xíu như thế sao có thể đi đâu được, à đúng rồi, cậu còn là tiểu ca nhi, đi đâu cũng không an toàn. Như thế này đi, chúng ta giao ước đi."Ôn Ngôn: "Giao ước?""Không sai, " Đường Dịch đương nhiên sẽ không để Ôn Ngôn rời đi như vậy, ngoài việc lo lắng cho an toàn của y, hắn còn có một nhiệm vụ phải làm đây, nói: " Cho ta một tháng, ta nhất định sẽ cho cậu thấy ta có như cũ hay thay đổi rồi, sau đó tự cậu quyết định có đi nữa hay không. Nếu như lúc đó cậu vẫn muốn đi thì ta và cậu sẽ hòa ly, như vậy cũng khiến cậu dễ tái giá hơn, đồng thời sẽ cho cậu một ít lộ phí giúp cậu sống thoải mái hơn một chút. Cậu thấy sao? Trong vòng một tháng này cứ an tâm sống ở đây đi, ta sẽ không bắt nạt cậu cũng bắt bẻ gì cậu, cậu cũng có thể nhân cơ hội này tiếp xúc với nam nhân khác, tính toán con đường khác cho tương lai của mình, ta không có ý kiến gì hết."Ôn Ngôn kinh ngạc không thôi, con hàng này là điên rồi sao?"Điều kiện của ngươi đâu?" Ôn Ngôn hỏi, y còn lâu mới tin cái tên này tự dưng khi không lại đối xử tốt với mình, khẳng định có điều gì ở sau.Quả nhiên, Đường Dịch khẽ mỉm cười, nói: " Rất thông minh, điều kiện hả, có một cái."Ôn Ngôn ngồi thẳng người, vểnh tai lên nghe, sốt sắng nhìn chằm chằm Đường Dịch." Cậu phải đảm bảo mỗi ngày đều phải ăn no!"Ôn Ngôn: "???"Đường Dịch cũng cảm thấy cái điều kiện này của mình nó quá ư là kỳ cục, nhưng nhất thời khó mà giải thích được, không thể làm gì khác đánh gãi gãi đầu, nói: "Cứ quyết định như vậy đi, đại ca cho năm quả trứng gà, buổi trưa này xào nó ăn đi. Cậu biết nấu cơm đúng không? Vậy xào trứng với hành cũng có thể xào với hương thung, đúng rồi, mùa này có hương thung không?"Ôn Ngôn im lặng, mở to đôi mắt xinh đẹp của mình nhìn chằm chằm Đường Dịch.Đường Dịch thở dài: "Ta cũng không biết làm, nếu vậy thì chúng ta chỉ có thể ăn trứng luộc thôi."Ôn Ngôn tiếp tục im lặng.Đường Dịch hiểu y cần thời gian để tiếp nhận thông tin, không làm phiền y nữa, quay người đi vào bếp chuẩn bị luộc trứng.Lại không ngờ đến, đột nhiên một âm thanh vang lên từ phía sau, xém dọa Đường Dịch muốn bay hồn."Ngươi... Có phải bị quỷ nhập rồi không?"