Chương : 116
Máu dính trên làn da trắng ngần như những đóa hồng mai diễm lệ nở trong tuyết.
Cây roi của Tà Thiên Viêm dừng lại khi mùi máu tanh lan tràn trong không khí. Hắn vừa lòng khẽ ngửi ngửi.
"Khóc cho ta, khóc đi!"
Tà Thiên Viêm lớn tiếng ra lệnh.
Lam Tuyết cắn môi, quật cường không cho nước mắt chảy xuống, phẫn hận trừng mắt nhìn Ác ma.
Tà Thiên Viêm càng ngày càng hưng phấn, hiển nhiên biểu hiện quật cường của Lam Tuyết rất vừa ý hắn.
Lam Tuyết người đầy máu té trên mặt đất không ngừng run rẩy, dần dần chìm vào mê man. Tà Thiên Viêm biết đây là biểu hiện đạt tới cực hạn.
Cây roi của Tà Thiên Viêm dừng lại khi mùi máu tanh lan tràn trong không khí. Hắn vừa lòng khẽ ngửi ngửi.
"Khóc cho ta, khóc đi!"
Tà Thiên Viêm lớn tiếng ra lệnh.
Lam Tuyết cắn môi, quật cường không cho nước mắt chảy xuống, phẫn hận trừng mắt nhìn Ác ma.
Tà Thiên Viêm càng ngày càng hưng phấn, hiển nhiên biểu hiện quật cường của Lam Tuyết rất vừa ý hắn.
Lam Tuyết người đầy máu té trên mặt đất không ngừng run rẩy, dần dần chìm vào mê man. Tà Thiên Viêm biết đây là biểu hiện đạt tới cực hạn.