Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Đệ Nhất Hầu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Đệ Nhất Hầu
  3. Chương 163

Chương 163

163. Đồng hành xuất chinh.

Kim Kết khó xử nâng hai chiếc áo choàng đen trước người.

"Phu nhân, nên chọn chiếc nào?" Nàng hỏi.

Không nói đến việc hai chiếc đều màu đen nhìn qua không có gì khác nhau mà là lại đi hỏi một phụ nhân mắt mù về vấn đề này tựa hồ như cũng quá buồn cười, nhưng phụ nhân không cười, bà vươn tay nghiêm túc sờ soạn.

"Chiếc này đi." Bà lắc lắc chiếc áo choàng bên tay phải của Kim Kết. "Dày nhưng nhẹ, thích hợp mặc đi đường."

Kim Kết thở phào, nhẹ nhõm bỏ chiếc còn lại xuống: "Cũng may là có phu nhân."

"Không cần mang quá nhiều quân nhu, nếu 10 ngày không có tin tức thì mới đưa thêm đến." Lý Minh Lâu đi ra từ gian phòng bên cạnh, vừa đi vừa dặn dò Trung Ngũ.

Trung Ngũ thưa dạ, Kim Kết ôm áo choàng hô tiếng "tiểu thư".

Lý Minh Lâu dừng lại nhìn nha đầu đang hồng hồng đôi mắt.

"Không mang em đi theo không phải sợ em kéo chân sau." Nàng nghĩ ngợi nói. "Là vì nơi này cần đến em."

Kim Kết hít mũi gật đầu: "Em sẽ chăm sóc cho phu nhân thật tốt, tiểu thư cứ yên tâm." Nàng bước đến mở rộng chiếc áo choàng, cẩn thận khoác cho tiểu thư của mình.

Lý Minh Lâu lại nhìn về phía phụ nhân đang đứng ở giữa phòng: "Có tặc nhân tác loạn, châu phủ bị nhốt, bá tánh lâm nạn, ta phải nhanh chân đến xem, ngài ở đây chờ ta về nhé." Nàng tạm dừng một chút, nói: "Nếu ta không trở lại, sẽ có người đưa ngài đi gặp Nha Nhi."

Phụ nhân vẫn mỉm cười như trước, gật đầu nói: "Được."

Cũng không biết bà nghe hiểu hay không, Kim Kết cúi đầu lau đi hai hàng nước mắt.

Lý Minh Lâu không thèm để ý, nàng đưa tay cầm lấy tay của phụ nhân khẽ đung đưa: "Ta đi đây."

Phụ nhân vỗ vỗ bàn tay nho nhỏ đang ở trong lòng bàn tay mình, dùng thanh âm mềm nhẹ lại trầm ổn nói: "Tước Nhi, không phải sợ, đi đi."

Lý Minh Lâu cười với bà, tuy rằng khuôn mặt nàng đã khuất sau tấm khăn che, mà phụ nhân mắt mù cũng không nhìn thấy.

Nàng quay đầu bước ra khỏi phòng, Trung Ngũ theo sát phía sau, ở ngoài cửa Phương Nhị đã giơ chiếc dù đen lên.

Kim Kết đỡ phụ nhân đi theo vài bước, nhìn tiểu thư đi ra khỏi nội trạch.

Chủ bộ dẫn theo toàn bộ quan lại trong huyện nha đang chờ ở ngoài, lời khuyên can muốn nói nhưng không thể thốt ra được, nữ tử này đã nhận định việc gì thì ai có thể ngăn cản đây.

Nhìn thấy Võ thiếu phu nhân vốn luôn ngồi xe ngựa, giờ lại cưỡi chiến mã đi ra cửa thành, toàn thân bọc áo choàng thật dày, theo sát bên là một người đàn ông giơ dù đen, trên người hắn treo thêm vài món binh khí, còn có chủ bộ và chúng quan lại với biểu tình ngưng trọng theo sau, cuối cùng dân chúng cũng tin tưởng, nàng phải đi là sự thật.

"Thiếu phu nhân, ngài không thể đi."

"Quá nguy hiểm."

"Thiếu phu nhân, nếu ngài đi thì chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Có người lo lắng cho thiếu phu nhân đi đường nguy hiểm, có người lo lắng bất an cho bản thân mình, tiếng khóc tiếng la trào dâng.

Lý Minh Lâu không hề đáp lại, nàng được nhóm quan lại vây quanh đi tới nơi tập kết.

So với bá tánh kinh sợ bất an thì biểu tình của các binh sĩ lại trở nên kinh ngạc và kích động. Đây là lần đầu tiên bôn tập đường dài, còn phải đối mặt với phản quân hung hãn mãnh liệt, vậy mà một người nữ tử như thiếu phu nhân cũng đồng hành với bọn họ.

Thiếu phu nhân không sợ thì thân là nam nhi lại có gì phải sợ?

Nguyên Cát giục ngựa đi lên trước, cao giọng báo: "Huyện Đậu, Chấn Võ quân, 3.100 binh tướng chờ xuất chinh."

Chủ bộ nhận lấy chén rượu đã được tiểu lại chuẩn bị tốt, nâng lên trước mắt Lý Minh Lâu: "Thiếu phu nhân, xin mời."

"Đại nhân, ta xin giao huyện Đậu cho ngài." Lý Minh Lâu nhìn chủ bộ, rồi nhìn đám quan lại bên cạnh: "Giao cho chư vị."

Chủ bộ gật đầu, nhóm quan lại cũng gật đầu, Trương Tiểu Thiên ở phía sau nắm chặt thanh đao trong tay ưỡn thẳng sống lưng.

Nàng nhận chén rượu, nhấc một góc khăn che mặt lên, uống một hơi cạn sạch, sau đó giơ chén không nhìn về phía dân chúng hai bên.

"Hậu phương yên ổn, xin giao cho chư vị hương thân." Nàng cất cao giọng nói.

Quan phủ vừa mới giải thích, sự an nguy của những thành trì khác quan trọng như thế nào đối với huyện Đậu, mà huyện Đậu yên ổn thì quan trọng như thế nào đối với những người xuất chinh. Lúc này, nghe thấy thiếu phu nhân nói một câu như vậy, có thể thắng được thiên ngôn vạn ngữ, mặc kệ ai đang hoảng sợ, ai đáng khó hiểu hay đang khóc thút thít thì đều trở nên kích động.

"Thiếu phu nhân yên tâm!" Tiếng la hét bùng nổ trong đám đông. "Các tướng sĩ yên tâm!" Tiếng la càng lúc càng lớn, tất cả mọi người liều mạng giơ tay.

Nàng buông chén rượu xuống, có binh sĩ nâng một đại kỳ tới, mở rộng ra. Ba chữ Chấn Võ quân như đón gió tung bay.

"Xuất chinh." Lý Minh Lâu nói.

Giữa quân trận tập kết, tiếng hô vang như sấm: "Xuất chinh!"

...

...

Tháng 3 xuân ấm, hoa trong phủ Quang Châu không kịp nở, chỉ có tiếng kêu khóc khắp nơi và khói bụi lượn lờ. Đám phụ nữ trẻ em trốn trong nhà chỉ biết ôm chặt lấy nhau, mặc kệ là phú quý hay nghèo khó, khi gặp phải tử vong thì đều sợ hãi giống nhau.

Tường thành mục nát đứng sừng sững càng ngày càng loang lổ, tựa như một vị tướng già tuyên cáo với thế nhân sự kiêu ngạo của bản thân, cũng như hy vọng có thể truyền cho đám quan binh đứng trên mình nó một ít lực lượng.

Nhưng mà, nhìn thi thể chất đống chồng chất trước cửa thành, biểu tình mọi người đều mờ mịt dại ra.

Áo bào của Tri phủ Quang Châu đã cực kỳ dơ bẩn, trang dung chật vật, hắn lẩm bẩm: "Thi thể đã lấp kín cửa thành."

Trường sử ở bên cạnh nghẹn ngào: "Đại nhân, hiện tại không rảnh lo mặt mũi đâu."

Tri phủ nhảy dựng lên: "Đây là đang lo mặt mũi à? Đám thi thể kia chồng chất cao như vậy thì bọn chúng có thể lấy đó là thang để bò lên tường thành đấy."

"Đại nhân cẩn thận."

Trong tiếng hô của Tri phủ, vệ binh ở hai bên cũng gào lên đẩy ngã hắn xuống, sau đó là tiếng thét chói tai của Trường sử.

Rầm!!!

Một viên đạn đá bay tới, lướt qua Tri phủ đang ngã nhào và Trường sử la hét nện vào tường thành, lập tức mặt tường xuất hiện một cái hố thật to.

Không kịp để Tri phủ và Trường sử lại thét chói tai thì ngoài cửa thành đã vang lên tiếng bước chân dày đặc và tiếng hô quát, những binh sĩ đang mờ mịt, dại ra lại lần nữa cầm cung nỏ lên.

Lượt công thành và thủ thành tiếp theo bắt đầu.

Nhưng mà lúc này, có thể bảo vệ được thành trì hay không thì không ai biết. Tri phủ quỳ rạp dưới mặt đất không đừng dậy được, nước mắt ướt nhẹp ống tay áo, chết như thế nào mới ít bị đau đớn đây?

"Đại quân của Đại công tử sắp tới rồi!"

"Nhanh mở cửa thành, đầu hàng đi!"

Cùng với mưa tên đạn đá dày đặc là tiếng hô hỗn loạn, tiếng hô này còn đáng sợ hơn tiếng binh khí.

Đám binh mã này đã khiến bọn họ thủ thành mệt mỏi bất khám vậy mà chỉ là một phần nhỏ thôi, phía sau còn có đại quân của An Đức Trung đang du đãng trong cảnh nội của Hoài Nam và đám vệ quân đã đầu hàng nữa....

Bọn họ có thể bảo vệ cho tòa thành này không? Mà những điều hộ đang làm có ý nghĩa gì?

"Thành phá là chết, nhìn đống thi thể đang lấp sông đào bảo vệ ngoài thành đi." Chúc Thông cầm đại đao trong tay, hô lớn: "Phản quân tàn bạo, hung ác, ai phản kháng đều sẽ bị giế.t chết. Dù có là tù binh cũng bị đưa lên phía trước để chắn tên, lấp hào, làm thang người mà thôi. Chết thì chết, chết trận cũng không thể quy hàng. Hãy chiến đấu đi, chỉ cần không chết là có hy vọng, chúng ta đã phái người đi cầu viện binh rồi!"

"Còn có viện binh à? Quan sát sử đã đầu hàng." Có binh sĩ lẩm bẩm.

"Quan sát sử đầu hàng, vệ quân của nửa cái Hoài Nam này cũng đã đầu hàng, nhưng chúng ta còn có huyện Đậu, còn có Vệ quân của các nơi khác." Chúc Thông hô to, không nhìn về phía sau, bởi vì một đợt binh mã dẫm lên thi thể làm thang người đã bắt đầu bò lên tường thành, hắn giơ đại đao lên, gào rống: "Chúng ta sẽ có viện binh!"

Loạn binh vừa bò lên tường thành đã bị hắn bổ trúng, kêu một tiếng ngã xuống, Chúc Thông nhìn xuống dưới tường thành, binh mã tựa như đàn kiến đang ùa tới đây.

Mà đứng ở ngoại thành cách đó không xa, một quan tướng cũng nhìn thấy cảnh này, khác với sự tuyệt vọng của Chúc Thông, biểu tình trên mặt hắn chỉ có sự vui mừng.

Bọn họ giả bộ sơn tặc ẩn núp ở Tuyên Võ đạo lâu như vậy rồi, vốn dĩ nạn binh hỏa xảy ra ở Tuyên Võ, bọn họ cũng đóng góp không ít công lao nhưng cuối cùng lại không như ý của An đại đô đốc, mà tiện nghi cho tiểu tạp chủng Võ Nha Nhi kia, Đại đô đốc tức giận khiến bọn họ cũng xám xịt không dám khoe thành tích.

Hiện tại, cơ hội tới rồi.

"Bắt lấy thành trì của phủ Quang Châu!" Hắn giơ trường đao chỉ về phía trước. "Đây là chiến công chúng ta hiến cho Đại công tử!"

...

...

- ---------------------

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6704 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6675 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6052 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5653 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5297 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5203 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter