Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu
  3. Chương : 121

Chương : 121

Nhà họ Doãn.

Doãn Chính Đạc bước vào cửa, cô giúp việc đang quét dọn có chút kinh ngạc, “Cậu hai, cậu về rồi!”

“Ông đâu?”

“Đang ở trên tầng ạ. Bác sĩ đang tiêm cho ông.”

Doãn Chính Đạc lên tầng, rồi đi thẳng vào phòng ngủ của ông cụ.

Vào phòng, mọi người thấy anh đã về thì đều vô cùng vui sướng, anh đi đến cạnh ông cụ, rồi nhìn bác sĩ, “Ông tôi thế nào rồi?”

“Vẫn là bệnh tuổi già thôi, chỉ có cách tiêm thuốc để khống chế thôi.”

“A Đạc, con đã ăn cơm chưa?” Trần Oanh nhìn con trai, giọng điệu rất nhẹ nhàng, “Con từ đấy về đây, đi đường có mệt không?”

Doãn Chính Đạc nhìn bà một cái. Anh không phải là loại lòng dạ sắt đá, người đã đưa anh đến với thế giới này, cho dù thế nào đi nữa, anh cũng không thể cắt đứt tình cảm với bà. Anh kéo lại chăn cho ông nội, “Chưa ạ.”

Trần Oanh rất mừng, anh chịu nói chuyện với bà là đã khiến bà vui rồi.

“Thế để mẹ bảo người chuẩn bị, một lát nữa ở lại ăn một bữa nhé.” Trần Oanh phấn khơi quay đầu đi.

Bác sĩ tiêm cho ông cụ xong cũng đi ra ngoài. Ông cụ nhìn anh, “A Đạc, mấy hôm nay cháu chạy đi đâu đấy? Cháu vốn không phải là đứa tùy tiện mà.”

Doãn Chính Đạc ngồi cạnh ông, “Cháu đi cùng Lê Diệp.”

Ông cụ cũng đoán ra được, liền thở một hơi, “Mẹ cháu cứng mồm nhưng mà mềm lòng, nó cũng thương cháu nhất, có mâu thuẫn gì thì cũng không thể bỏ đi được.”

Doãn Chính Đạc nhìn ông. Hai mai ông đều đã bạc trắng, sức lúc khỏe lúc yếu, là người già rồi, có nhiều chuyện phải chuẩn bị từ trước.

“Ông.” Doãn Chính Đạc nhìn ông, “Ông có chắt trai rồi.”

Trong lúc nhất thời, ông cụ không phản ứng kịp, híp mắt một lát, quả nhiên nhổm dậy, “Cháu nói gì cơ?”

Doãn Chính Đạc lặp lại, “Ông có chắt trai rồi ạ.”

Ông cụ ngồi hẳn dậy, nhìn anh với ánh mắt không thể tin nổi, “Cháu không lừa ông đấy chứ? Ông lấy đâu ra chắt trai chứ?”

“Lê Diệp đã sinh con cho cháu.” Doãn Chính Đạc giải thích, “Năm nay cũng được hơn một tuổi rồi.”

Quả nhiên ông cụ bị sốc bởi tin tức này, bàn tay còn hơi run run, “Thế thằng bé đâu? Sao không đưa về nhà?”

“Lê Diệp đang chăm thằng bé ạ.”

“Sao cháu không đón đến!” Ông cụ không giấu nổi sự sốt ruột, “Nhanh! Gọi xe ra, ông cháu mình cùng đi đón thằng bé.”

Doãn Chính Đạc không lấy làm ngạc nhiên với thái độ của ông cụ. Từng này tuổi, ông cụ ắt hiểu thấu mọi chuyện, vốn dĩ ông cũng là người trọng tình cảm.

“Ông ơi.” Doãn Chính Đạc lắc đầu, “Mẹ con cô ấy sẽ không về nhà họ Doãn đâu.”

“Cứ đợi thêm đi ạ, giờ vẫn chưa phải lúc.” Nếu như không có đứa con, có lẽ sau khi hai người về nước, cô sẽ nói rõ ràng với anh, chỉ có điều không muốn con trai lớn lên trong hoàn cảnh chẳng mấy hoàn chỉnh, nên cô mới bắt đầu do dự. Đây là chuyện tốt, anh bằng lòng cho cô thêm nhiều thời gian để suy nghĩ, cũng không muốn kéo cô trở lại hoàn cảnh cô không thích.

Ông cụ thì vẫn một lòng muốn gặp chắt nội, say mê nói, “A Đạc, thằng bé trông thế nào?”

Doãn Chính Đạc lôi ví ra, đưa cho ông cụ xem tấm ảnh cả gia đình mới chụp.

“Giống cháu hồi nhỏ!” Ông cụ có vẻ rất phấn khích, “Thằng bé này vừa nhìn đã thấy giống người họ Doãn nhà mình, thông minh!”

Thấy ông cụ vui vẻ, Doãn Chính Đạc đưa mắt về phía bình nước truyền, “Thế nên ông không được đổ bệnh, làm gì còn sức mà bế chắt.”

Sẵn xúc động, ông cụ xoa xoa khóe mắt, “Ông không ngờ là còn có ngày hôm nay, ông còn tưởng là cả đời này cũng không đợi được.”

Doãn Chính Đạc đưa cho ông tờ khăn giấy, “Ông lại thế rồi.”

Ông cụ cố cười, “Ông vui lắm! Cuối cùng thì nguyện vọng cả đời cũng thành rồi! Vui quá không biết nên làm thế nào… A Đạc, cháu nói với Diệp Diệp, bảo con bé cứ yên tâm đưa thằng bé về, ông đảm bảo, hai mẹ con nó là người nhà họ Doãn, ông mới là chủ nhà, chuyện này ông đã nói ra là sẽ tính!”

Về hay không về nhà họ Doãn cũng không quá quan trọng, Doãn Chính Đạc chỉ không muốn Lê Diệp vì mối băn khoăn này mà mất niềm tin với anh.

Ngồi với ông nội một lúc, anh lại phải về công ty. Bị ông cụ năn nỉ một hồi, anh đành để tấm ảnh lại coi như niềm an ủi cho ông.

Cơm nước đã chuẩn bị xong, Doãn Chính Đạc không ăn mà đi luôn. Trần Oanh còn chưa kịp gọi anh thì đã chỉ nhìn thấy bóng xe anh vút đi xa.

Bà lên tầng, đưa cơm cho ông cụ, thấy ông cụ cứ cầm mãi tấm ảnh, bà liền hỏi, “Bố đang xem gì đấy ạ?”

Ông cụ liền giơ lên, cho bà xem.

Nhìn thấy Doãn Chính Đạc và Lê Diệp, nhìn thêm lần nữa, ở giữa hai người còn có một thằng bé trắng hồng mũm mĩm, bà ta lắp bắp, “Đây là…đây là…”

Ông cụ thở dài, “Đã đến nước này rồi thì đừng quản chuyện của tụi nhỏ nữa. Lê Diệp sinh cho A Đạc một đứa con rồi, A Đạc cũng một mực muốn chăm sóc cho hai mẹ con nó. Nếu như lần này còn làm nó tức giận, e là nó sẽ không về nhà nữa đâu.”

Trần Oanh vô cùng kinh hãi, “Sao có thể chứ… Lê Diệp sinh con cho A Đạc lúc nào ạ? Nó quay về lâu thế rồi, sao không thấy nó đưa đứa bé đi cùng?”

“A Đạc thừa nhận rồi, không sai đâu.” Ông cụ lại nói, “Ý của nó là không muốn để mẹ con con bé Lê Diệp xa nhau, đằng này mà không nói cho rõ ràng thì nó sẽ không đưa thằng bé về đâu.”

Trần Oanh nhìn chằm chằm tấm ảnh. Thằng bé khôi ngô sáng sủa, giống hệt A Đạc, không ngờ bất thình lình A Đạc lại có một đứa con trai, mà mình cũng thành bà nội rồi.

Có điều, nhìn sang Lê Diệp ở bên cạnh, bà lại chẳng vui nổi. Quay qua nhìn ông cụ, muốn nói mà cứ ngập ngừng, “A Đạc…sao lại bị con bé này mê hoặc đến thế chứ…”

“Bố lại cảm thấy Diệp Diệp không tồi. Mấy đứa đấy, đừng có bảo thủ quá, nó thích thì để nó đi đi, nhà mình chả thiếu thứ gì, sao cứ phải tìm một đứa con gái môn đăng hộ đối với A Đạc chứ?” Ông cụ khẽ hừ một tiếng.

Trần Oanh nhìn ông cụ, ông cụ vẫn chưa biết chuyện trước đó của Diệp Diệp, cái lần mà bà với Doãn Kính Lam cùng đến khách sạn. Vốn dĩ là đến tìm Khang Đức Văn, không ngờ lại gặp Lê Diệp. Mặc dù lúc đó trong phòng chỉ còn lại một mình cô, nhưng ai mà tin một người phụ nữ không dưng chẳng có việc gì lại một mình đến thuê phòng khách sạn.

Tuy rằng Doãn Kính Lam không nói gì, nhưng Trần Oanh cũng có thể cảm nhận được vài phần. Hôm đó, vừa nhìn thấy chiếc giày rơi lại trong phòng khách sạn, gương mặt Doãn Kính Lam lập tức biến sắc.

Con bé Lê Diệp kia, một mặt thì muốn được lấy A Đạc, mặt khác lại làm cái loại chuyện đó, rõ ràng là muốn hủy hoại nhà họ Doãn, sao có thể để nó về đây gây sóng gió chứ.

“Con bé Diệp Diệp bản tính không phải là xấu, cứ cho là không thể sống cùng được thì cũng đừng để nó không dám về đây, giờ lại còn có cả thằng bé con nữa.” Ông cụ nhìn bà, “A Đạc không muốn nó cả thằng bé về, nguyên nhân là gì con là người rõ ràng nhất.”

Trần Oanh đặt tấm ảnh xuống, đi ra khỏi cửa mà hình như có chút đăm chiêu.

***

Công ty.

Trong văn phòng, Doãn Chính Đạc giở tập báo cáo cho mấy hạng mục của những ngày vừa qua ra xem.

Tất cả đều được làm theo trình tự, không có chỗ nào sai sót.

“Sếp, phía Vinh Phong không có tin tức gì, có khả năng là đã từ bỏ rồi.”

Xoay xoay chiếc ghế, Doãn Chính Đạc nhìn mấy người cấp dưới thân tín, “Tất Thắng nói chuyện thế nào?”

“Chỉ chờ ký duyệt nữa thôi ạ, mọi thứ đã đàm phán xong rồi.”

Doãn Chính Đạc nghiêng đầu, rồi đột nhiên nói, “Đợt đấy ngoài Tất Thắng ra, còn có một công ty khách được chọn.”

“Đúng ạ, tên là Thái Thịnh, nhưng mà sau này xét về quy mô công ty thì lượng hàng hóa của Thái Thịnh không đảm bảo bằng Tất Thắng.”

“Cậu tìm tất cả tư liệu của Thái Thịnh cho tôi.” Doãn Chính Đạc xoay xoay cây bút máy.

Tan họp, Doãn Chính Đạc ra khỏi văn phòng, xuống hầm để xe thì bất ngờ gặp Doãn Kính Lam đang xách lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ đi.

Chị ta có chức ở công ty, nhưng ngoài việc lĩnh lương hàng tháng ra thì cái chức đó cũng chỉ là danh hão mà thôi.

Nhìn thấy Doãn Chính Đạc, Doãn Kính Lam có chút mất tự nhiên, chị ta bước đến, “A Đạc, về rồi à?”

Doãn Chính Đạc nhìn chị ta, trông về khí sắc thì có vẻ không tốt lắm, cũng gầy đi một chút.

“Đến tìm anh rể?” Anh hỏi.

“Ừm… Mấy hôm nay nhiệt độ giảm, mua ít áo với đồ ăn mang đến.” Doãn Kính Lam nhìn em trai, “Chị mua cả tổ yến đấy, em mang về một ít nhé?”

Doãn Chính Đạc lắc đầu, “Không cần đâu, em đang vội…đi trước đây.”

Nhìn anh lên xe, Doãn Kính Lam cảm thấy rõ là người một nhà mà lại có gì đó ngăn cách. Đáng ra anh nên biết chuyện chị ta và mẹ đến khách sạn, càng nên biết chuyện hai người đến nơi thì gặp Lê Diệp hơn.

Thấy anh đi rồi, Doãn Kính Lam cũng ấn thang máy lên tầng.

Trng phòng làm việc, Khang Đức Văn đang gọi điện thoại. Thấy chị ta vào, hắn liền nói một câu “liên hệ sau” vào điện thoại.

Doãn Kính Lam nhìn hắn, “Đang nói chuyện với ai vậy?”

Hắn đứng dậy, “Với khách… Sao em lại lên đây?”

“Em mua ít đồ cho anh.” Doãn Kính Lam bước đến, lấy chiếc áo gió ra, “Lần trước mình đi dạo, anh nói thích cái này mà.”

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6695 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6660 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6046 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5648 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5292 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5199 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter