Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Công Tử Điên Khùng

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Công Tử Điên Khùng
  3. Chương : 145

Chương : 145

- Các cậu đi trước đi, mình còn có chút việc.

Ra quán ăn, Lâm Vân nói với ba người Lưu Chính Văn.

- Vậy cậu nên về trường học sớm nhé. Chúng mình đi trước đây.

Lưu Chính Văn, Phương Tường, Thạch Lập cáo từ Lâm Vân rồi trực tiếp về trường học.

Lâm Vân vừa định tìm hiểu xem kẻ theo dõi mình kia là ai, mà phải dùng ánh mắt cừu hận như thế nhìn mình. Thì có một mùi thơm theo làn gió bay tới.

- Chào anh, sao anh không cùng bạn về trường học mà một mình ở chỗ này.

Lâm Vân quay đầu lại thì trông thấy hai cô gái ngồi ở cái bàn kia. Cô gái hỏi mình hình như tên là Bồi Ni. Lâm Vân âm thầm cười lạnh, hắn đã biết mục đích của cô gái này.

- Buổi tối không có việc gì, tôi muốn đi ra ngoài tìm chút kích thích.

Lâm Vân lập tức trả lời, bởi vì mùi thơm của cô gái này làm hỏng hết cảm giác của hắn. Trong lòng căm tức, giờ thì không cảm nhận được dấu vết của người kia rồi.

- Vậy thì quá tốt, nếu không chúng ta đi đâu uống giải sầu. Bọn em cũng cảm thấy rất nhàm chán.

Cô gái tên Bồi Ni kia nói.

Lâm Vân lại càng căm tức. Có lẽ người theo dõi mình kia đã rời đi rồi. Bị người khác nhìn chằm chàm, lại không biết là ai, khiến Lâm Vân rất không thoải mái. Quay đầu nhìn hai nữ nhân này nói:

- Bao nhiêu tiền một đêm?

Hai nữ nhân sững sờ, người này thật là trực tiếp, nào có người nào lại nói như vậy? Rõ ràng coi hai người là gái làng chơi. Khuôn mặt hai người lúc trắng lúc hồng. Mà cô gái phục vụ cảm ơn Lâm Vân kia, bởi vì Lâm Vân vẫn chưa đi, nên vẫn đứng ở đó. Nàng ta nghe Lâm Vân nói như vậy, cũng không biết nên nói với anh chàng này như thế nào.

Người này ra tay hào phóng như vậy, không ngờ lại là một khách làng chơi.

- Em là Tiểu Phương, đây là bạn em Bồi Ni. Anh có lẽ đã hiểu lầm ý của bọn em. Nếu mọi người đều cảm thấy nhàm chán, sao không tới một chỗ tâm sự.

Nữ nhân lớn tuổi hơn lập tức chuyển chủ đề để đôi bên đỡ xấu hổ. Nếu không phải vì cô ta cho rằng Lâm Vân là kẻ có tiền, thì cần gì phải tốn miệng lưỡi với hắn.

Người ra tay hào phóng như vậy quả thật ít thấy. Ăn một bữa cơm tốn hơn hai mươi nghìn nguyên, mà lông mày không nhăn lại chút nào. Tiền boa cũng không cần đếm, có bao nhiêu tiền mặt thì cho hết cô nhân viên. Người này ăn mặc đơn giản như vậy có lẽ có sở thích giả heo ăn thịt hổ. Loại người này nếu không nịnh bợ, chị Phương ta coi như sống uổng. Ngẫm lại, mình với Bồi Ni tới nơi này ăn cơm mất mấy ngàn, mà số tiền này là do hai người có thẻ ưu đãi của chủ nhà hàng cho.

Lâm Vân nhìn chằm chằm vào nữ nhân họ Phương, nhưng tâm thần vẫn một mực chú ý tới xung quanh. Kỳ quái chính là, không còn phát hiện cảm giác bị theo dõi. Chẳng lẽ mình cảm giác sai lầm? Lâm Vân quay đầu nói với nữ nhân họ Phương kia:

- Tốt, vậy còn do dự gì nữa, đến chỗ nào thì dẫn đường đi.

Hai nữ nhân nghe Lâm Vân nói vậy đều âm thầm vui mừng, kích động đi tới hai bên ôm cánh tay Lâm Vân rồi rời đi. Nhân viên phục vụ trông thấy một màn như vậy, không khỏi lắc đầu. Tự nhủ, những người có tiền đều là như vậy.

Lâm Vân vừa đi vừa câu có câu không nói chuyện với hai người, nhưng tâm thần vẫn phóng ở phía sau. Hắn muốn nhìn người kia có đuổi theo mình hay không. Quen thuộc dần với mùi của hai cô nàng này, Lâm Vân rất nhanh cảm nhận được kẻ theo dõi mình kia. Rõ ràng không phải là một người, mà là ba người.

Mà trong đó hình như là một nữ nhân. Lâm Vân âm thầm buồn bực, không biết mình đã từng đắc tội với một nữ nhân nào nhỉ?

- Anh tên là gì? Chúng em còn không biết tên anh?

Bồi Ni giòn thanh hỏi Lâm Vân.

- Hỏi tên làm gì, mọi người chỉ là chơi đùa một đêm rồi chia tay mà thôi. Vui vẻ là được.

Lâm Vân vẻ ngoài thì cười mà trong lòng không cười nói.

- Đúng vậy, xem ra là chúng em lạc hậu. Mà tuổi của anh không lớn thì phải?

Tuy Lâm Vân ít nói, nhưng cô nàng Bồi Ni này vẫn rất nhiệt tình hỏi han, thanh âm càng ngày càng giòn. Lâm Vân nghe vậy mà toàn thân nổi da gà.

- Kỳ thực, anh thích mấy chuyện cường bạo, tự nguyện cũng không sao cả, nhưng anh làm chuyện đó thô lỗ lắm. Mà anh thích nhất là mấy cô em đi đêm một mình, hắc hắc..

Lâm Vân nói xong liền cười lạnh.

Hai nàng nghe Lâm Vân nói vậy, rùng mình một cái, đột nhiên có chút sợ hãi. Loại chuyện này xem trên thời sự đã thấy nhiều. Vạn nhất người này chính là kẻ biến thái thì phải làm sao bây giờ?

- Hắc hắc, có một cô gái nhỏ tới đây. Để anh tới bắt cô ta trước, các em chờ ở đây nhé. Đợi anh bắt về, rồi mấy người chúng ta ở trên giường lớn chơi đùa.

Lâm Vân cười, nói xong, lập tức lui về sau vài chục bước, động tác nhanh như điện. Trong chớp mắt đã đi tới trước mặt cô gái theo dõi mình kia. Đưa tay bắt lấy cổ tay của cô gái, thậm chí cô gái còn chưa kịp phản ứng.

- Anh muốn làm gì?

Cô gái này bất ngờ bị chộp, vội vàng kêu lên.

- Tôi muốn làm gì? Cô nói xem, trời tối như vậy, tôi là một nam nhân, bắt lấy một nữ nhân, có thể làm gì? Cô không nghĩ ra sao? Dù sao chuyện này chắc cô cũng hiểu. Nói không chừng kinh nghiệm của cô còn phong phú hơn tôi nhiều. Trước sờ sờ ngực của cô xem, có phải là hàng thật không.

Thanh âm của Lâm Vân vẫn lanh buốt như trong hầm bằng truyền tới, bàn tay thì trực tiếp chạm vào bộ ngực vô cùng đầy đặn của cô gái.

Hai nữ nhân kia thấy Lâm Vân đúng thật là một sắc ma, sợ tợi mức không dám nhìn nữa, vội vàng bỏ chạy. Lâm Vân thấy hai bà tám kia chạy đi, trong lòng vui vẻ vì vứt đi một phiền toái.

- Lưu manh, bỏ tay của anh ra.

Cô gái này thấy Lâm Vân lại dám sờ vào ngực của mình, liền thét lên một tiếng. Nước mắt dã đảo quanh.

- Lưu manh thì sao? Tuy nhiên cô cũng đừng quá đề cao mình, loại nữ nhân như cô còn không đủ để tôi đùa giỡn lưu manh.

Lời này của Lâm Vân khiến nước mắt của cô gái không kìm được nữa, lã chã rời xuống. Tuy mình chưa không tính là mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng tốt xấu cũng coi như là xinh đẹp. Thậm chí có thể nói là mỹ nữ. Nhưng người này rõ ràng chiếm tiện nghi của mình lại còn khoe mẽ.

Lâm Vân bỏ tay ra, nhưng trong tay đã có thêm một khẩu súng ngắn.

- Không sai a, khẩu súng ngắn này thật có diễm phúc. Có thể ở trong ngực của cô một lúc lâu, hắc hắc…

Lâm Vân đánh giá khẩu súng trong tay. Đây là một khẩu súng ngắn màu nâu, chế tạo rất tinh tế, vừa nhìn là biết nó có giá trị xa xỉ.

Lâm Vân đã nhận ra cô gái này chính là nữ tặc ăn trộm Ngũ Thải Phỉ trên xe lửa lần trước. Khó trách cô ta lại dùng ánh mắt cừu hận như vậy nhìn mình. Nguyên lai là cô ta đã nhận ra mình.

- Súng ngắn không kém, nhưng tôi là người không thích bị người khác dùng súng chỉ vào người.

- Tuy nhiên cây súng ngắn này không có chút uy hiếp nào với tôi đâu. Nên tôi sẽ giúp cô bảo quản khẩu súng này. Nếu tiếp tục để trong ngực của cô, chỉ sợ ngực của cô sẽ biến dạng. Lúc đó không ai lấy thì khổ.

Lâm Vân nói xong, nhìn chằm chàm vào bộ ngực của cô gái kia. Cẩn thận nhìn tới nhìn lui, vừa rồi sờ vào cảm giác thật không sai.

Cô gái này mặc 'Vân Tằm Miên' trong người, nói rõ là có tiền. Vì sao phải làm nghề trôm cướp? Không biết là của tổ chức nào? Mà bọn họ muốn Ngũ Thải Phỉ làm gi? Tuy Lâm Vân không có hứng thú gì với đám người này, nhưng đám người nếu cứ theo dõi hắn như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không khách khí.

Cô gái kia thấy Lâm Vân vẫn nhìn chằm chằm vào ngực của nàng, trong lòng tự nhủ, súng ngươi đều cầm đi rồi, còn nhìn chằm chằm vào ta làm gì? Đột nhiên nàng có chút sợ hãi:

- Anh, anh định làm gì?

- Cô cứ nói đi. Tuy tướng mạo của cô bình thường, nhưng miễn cưỡng có thể thỏa mãn nhu cầu sinh lý của tôi. Đi thôi, còn sững sờ ở đây làm gì? Tìm nơi nào thoáng mát rồi nói sau. Đúng rồi, trên người của cô có tiền không? Trên người của tôi không còn nhiều tiền mặt lắm, nói không chừng cần phải tốn tiền thuê phòng nghỉ.

Lâm Vân nhìn cô gái, cười đầy gian tà.

Cô gái này nghe Lâm Vân nói vậy, rùng mình một cái. Ánh mắt của hắn giống như sắc lang vậy, quà thực như muốn nhìn thấu thân hình của mình. Hỗn đản này còn nói tướng mạo của mình bình thường, chỉ miễn cường thỏa mãn hắn? Còn nói hắn không còn nhiều tiền lắm, thuê phòng nghỉ còn bắt mình xuất tiền. Người này có phải hay không là một ác ma? Cô gái càng nghĩ càng sợ.

Lâm Vân nói đến đây, đột nhiên gõ ngất xỉu cô gái rồi dùng tay đỡ. Thân hình đột nhiên nhảy lên cao ba mét, rồi bay ra đằng sau vài mét. Một tên nam tử cầm súng ngắn còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lâm Vân đánh một chưởng vào ngực. Nhất thời còn không té xỉu, mà lảo đảo lùi về sau mấy bước, chạm vào bức tường, ngẩng đầu hoảng sợ nhìn Lâm Vân. Biểu hiện của Lâm Vân vượt qua sự tưởng tượng của y. Một người có thể thoáng chốc nhảy lên cao như vậy, lại bay vài mét đánh trúng vào người mình, đây là người sao?

Lâm Vân tiến lên, lại một cước đá ngất tên nàm tử này. Rút thắt lưng của y ra, trói y với cô gái kia lại, rồi kéo tới một góc hẻo lánh. Lâm Vân đá tỉnh cô gái, sau đó cẩn thận dùng tinh thần dò xét bồn phía tìm tên nam tử còn lại. Đến hiện giờ vẫn chưa phát hiện tung tích của y.

Cô gái ki bị Lâm Vân đá tỉnh, hoảng sợ nhìn Lâm Vân. Sự lợi hai của Lâm Vân vượt quá dự liệu của nàng. Ba người tới, từ lúc vô tình phát hiện Lâm Vân, đến hiện tại theo dõi, vậy mà hắn đã bắt được hai người mình. Mà đồng bọn của mình thì đang hôn mê bất tỉnh ở bên cạnh. Đây là công phu gì vậy?

- Anh là ai? Vì sao muốn bắt tôi? Tôi….

Cô gái kia kêu lên hỏi, nhưng lời còn chưa dứt, đã bị Lâm Vân chặn lại.

- Vì sao tôi muốn bắt cô, cô là người rõ hơn ai hết. Tôi thật vất vả mới tìm được hai mỹ nữ để giải khuây, chỉ vì bị các ngươi theo dõi, mà làm hỏng chuyện tốt của tôi. Cô nói xem tôi có nên tức giận hay không?

Lâm Vân tiếu lý tàng đao (nụ cười mang theo ác ý) nói. Nghe Lâm Vân nói vậy, trong nội tâm của cô gái có chút buông lỏng. Âm thầm tự nhủ, quả nhiên tên này chưa nhận ra mình. Mà thân thủ của hắn thật không bình thường. Mình theo dõi xa như vậy cũng bị phát hiện. Dạ Hổ ở xa hơn cũng bị hắn bắt. Cũng may là Vương Chu đã chạy thoát. Chắc người này còn chưa phát hiện ra mục đích theo dõi của mình.

- Tôi nhìn nhầm anh thành một người khác mới theo dõi. Về sau thì mới biết là mình lầm. Thực là xin lỗi.

Cô gái giả vờ bất an và ra vẻ hối lỗi nói.

- A, kỳ thực thả cô cũng không sao. Chỉ là hai nữ nhân mà ta muốn qua đêm kia vì cô mà bọn họ bỏ chạy. Cô xem, đêm dài như thế, thật khó vượt qua một mình a. Bạn đang đọc truyện tại - www.Truyện FULL

Lâm Vân nói xong, hai con mắt không ngừng chuyển chuyển trên bộ ngực của cô gái.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6689 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6633 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6036 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5640 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5284 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5191 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter