Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Công Tử Điên Khùng

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Công Tử Điên Khùng
  3. Chương : 132

Chương : 132

Lâm Vân nói tới đây, quét mắt nhìn những binh lính đặc công này, tiếp tục nói:

- Hiện tại tôi muốn tiến hành đào thải. Tôi chỉ mở một cuộc thi đấu duy nhất để tuyển ba mươi sáu người mà thôi. Luật thi đấu rất đơn giản, ở trong rừng rậm Vạn Côn, tôi đã đặt 100 cái hộp gỗ, bên trong những hộp gỗ này đều có một thanh chủy thủ. Những thanh chủy thủ này cũng là lễ vật mà tôi muốn đưa cho mọi người. Nhưng để lấy được những chủy thủ này không phải là dễ dàng. Bởi chỗ cất giấu nó rất bí mật, thậm chí còn có một ít bẫy rập xung quanh.

- Hiện tại mọi người tới rừng rậm Vạn Côn đi, người nào lấy được chủy thủ rồi trở về nơi này trước, liền thành binh lính của tôi. Nhớ kỹ, nếu như có ai tìm được hai thanh chủy thủ trở về, thì thanh dư ra đó vẫn thuộc về người đó. Nếu như có người chết ở trong rừng Vạn Côn, thì là do vận khí của y không tốt. Bắt đầu khởi hành.

Lâm Vân nói xong, chắp tay đằng sau, vẻ mặt bình tĩnh nhìn mấy binh sĩ còn có chút không phục. Còn những binh sĩ thuộc hai quân khu kia đã sớm chạy đi. Những người này biết rõ sự lợi hại của Lâm Vân, nên nằm mơ cũng muốn được tuyển vào một trong ba mươi sáu người người. Vì vậy mà họ không chút do dự liền xông ra ngoài, cho dù hơn người khác một giây cũng tốt.

Những binh lính khác còn do dự có nên đi lấy chút lương khô hay không? Họ lo lắng chuyến đi này không chỉ là ngày một ngày hai. Cái tên huấn luyện viên này đúng là đưa ra một chủ ý vớ vẩn. Nhưng nhìn thấy binh sĩ của quân khu Vân Bắc và quân khu Tế Nam đều đã chạy đi, phần lớn binh sĩ cũng chạy theo ra ngoài, chỉ có một số ít binh sĩ lựa chọn đi tới doanh địa mang một ít lương khô theo.

- Chào, tôi là Vương Vĩ, thuộc quân khu Bắc Hải, huynh đệ là người của quân khu Vân Bắc à? Tên gì? Vì sao các anh vừa nghe thấy vị huấn luyện viên Lâm kia ra lệnh, lại tích cực phối hợp như vậy? Có phải vị huấn luyện viên Lâm này rất nổi danh ở Vân Bắc các anh?

Một binh sĩ đặc công thuộc quân khu Bắc Hải đuổi tới một binh sĩ chạy chậm hỏi.

- Tôi là Hạ Lai Tân, huấn luyện viên Lâm đúng là người của quân khu Vân Bắc chúng tôi, nhưng chúng tôi rất ít khi nhìn thấy hắn. Tôi chỉ cho anh biết một việc, nếu như anh có thể được huấn luyện viên Lâm huấn luyện, thì đó là may mắn lớn trong đời anh.

- Tin tưởng tôi đi, huynh đệ.

Hạ Lai Tân nói xong, vội vàng chạy tiếp.

Trong mắt Vương Vĩ lộ ra vẻ kinh ngạc. Sự thực là y cũng nhìn ra chỗ lợi hại của Lâm Vân, hắn đứng đó trông giống như rất bình thường, thậm chí bình thường giống như không có ai đứng ở đó vậy. Vương Vĩ đột nhiên nghĩ tới điều gì, bình thường giống như không có ai đứng ở đó? Vì sao vừa nãy mình không nghĩ tới nhỉ, hóa ra đó là cảm giác, vị huấn luyện viên Lâm kia đứng đó, nhưng y cảm giác không có chỗ sơ hở nào để tấn công hắn.

Vương Vĩ hít sâu một hơi, mặc dù y là một lính đặc công như những người khác, nhưng thân thủ của y tuyệt đối là nhất lưu. Có thể chiến thắng y cơ hồ là không có. Y còn có một thân phận khác chính là người thừa kế của Vương gia, được đưa vào trong quân đội để rèn luyện bản thân. Mà võ công của y chính là công pháp nội gia truyền thừa.

Nhưng thân phận thừa kế này của y đang gặp nguy cơ, nói là đi vào quân đội để rèn luyện, còn không bằng nói là bị trục xuất. Bởi vì gia tộc của y đã chuẩn bị giao thân phận thừa kế của y cho anh con bác của y. Vương gia là một gia tộc lớn, đồng thời là một thế gia cổ võ. Nhưng tới thế hệ này của Vương Vĩ, võ thuật ngày càng xuống dốc. Mà anh họ của Vương Vĩ từ hai năm trước đột nhiên tiến bộ vượt bậc về võ công. Bản lãnh của anh họ y còn vượt cả những người đời trước, đồng thời tu luyện thành công công pháp của Vương gia.

Người huấn luyện viên Lâm Vân này không tầm thường, nghĩ tới đây, Vương Vĩ lập tức tăng tốc độ. Y suy nghĩ nếu như vị Huấn luyện viên Lâm này thực sự không tầm thường, như vậy được hắn dạy dỗ cũng coi như là một kỳ ngộ. Trong lòng càng mong đợi.

Khoảng cách từ trụ sở huấn luyện tới rừng rậm Vạn Côn phải hơn 100km, chạy đến nơi cũng không nhẹ nhàng gì. Tuy đều là lính đặc công tinh anh, nhưng cũng có một số người không nắm giữ được tiết tấu khi chạy, cho nên bị thụt lùi hơn so với các đội viên khác.

Chạy liều mạng nhất là các tinh anh của quân khu Vân Bắc và quân khu Tế Nam. Bọn họ là đám người chạy dẫn đầu. Tuy không biết vì sao người của hai quân khu này lại muốn liều mạng như vậy, nhưng những binh sĩ khôn khéo của các quân khu khác cũng bắt đầu tăng tốc đuổi theo.

Cũng có một bộ phận binh sĩ không nhanh không vội. Bọn họ cho rằng đây chỉ là lần khảo thí thứ nhất mà thôi. Muốn chỉ tuyển ba mươi sáu người người trong số gần ngàn người ở đây, có chút không sự thật. Huống hồ, người chạy tới trước chưa chắc là tìm thấy hộp gỗ trước. Giữ lại thể lực, chờ đợi cuộc thi kế tiếp mới là chính đạo. Làm sao có thể chỉ cần một vòng khảo thí, là có thể tuyển được ba mươi sáu người người trong số ngàn người được.

Bởi vậy, có lẽ vị huấn luyện viên Lâm này chỉ là một lính đặc công bình thường mà thôi, giống như bọn họ vậy. Thậm chí có lẽ vị huấn luyện viên kia là qua quan hệ mới được vào đây làm huấn luyện viên Nếu không phải vì quân khu, vì danh ngạch trong Long Ảnh, bọn họ chả muốn liều mạng như vậy.

Thấy cách thức chọn lựa của Lâm Vân như vậy, vài vị quan quân đứng đầu các khu, đều không cho là đúng. Loại phương thức này chỉ có thể rèn luyện sức chịu đựng và sự may mắn cho binh lính mà thôi. Có tác dụng gì cho việc rèn luyện sự ăn ý giữa các binh lính? Thậm chí, có thể bởi vì một cái hộp gỗ, mà khiến các đồng đội tranh đoạt nhau.

Nhưng bọn họ không dám nói ra những lời này. Những người này dù sao cao nhất cũng chỉ là doanh trưởng, đối mặt với ủy viên quân ủy Tần Vô Sơn, ngay cả hai vị quân trưởng Miêu Trấn và Từ Lí cũng phải tôn kính ông ta. Cho nên bọn họ chỉ đành phải để những nghi vấn này ở trong lòng.

- Ủy viên Tần, cách chọn lựa binh sĩ này của huấn luyện viên Lâm có chút hà khắc a. Môt nơi rộng như rừng rậm Vạn Côn, lại bắt bọn họ đi tìm một cái hộp gỗ nho nhỏ, chả khác nào là tìm kim đáy biển. Huống hồ những đội viên này đều tay không mà đi. Vạn nhất xảy ra vấn đề gì, thì nên ăn nói thế nào. Cho dù là không xảy ra chuyện gì, nhưng đi tới đi lui cũng phải mất vài ngày, không có lương thức thì lấy thức ăn ở đâu mà ăn?

Từ Lí đứng bên cạnh Tần Vô Sơn, có chút nghi kị hỏi. Bạn đang đọc truyện tại - http://truyenfull.vn

- Tôi lại cho rằng, những điều kia, Lâm Vân cũng đã lo lắng qua. Chắc hắn muốn những binh lính đặc công này phải nắm chặt thời gian tìm kiếm, không ra lệnh mang theo lương khô có lẽ cũng là một loại thử thách. Nếu là như vậy, tâm tư của hắn thật là cẩn thận.

Miêu Trấn nói.

- Ừ, kỳ thực tôi cũng đã nghĩ đến điều này. Nhưng Lâm Vân có phải nghĩ như vậy hay không, chúng ta không biết được. Tuy nhiên, việc này không có vấn đề gì, chỉ cần hắn có thể tuyển ra ba mươi sáu người người là được. Nghị kị về thân phận của hắn đã được giải rồi, nhưng hắn vốn là một hoàn khố, vì sao lại có tâm tư cẩn thận và thân thủ lợi hại như vậy? Chuyện này thật khó hiểu. Tuy nhiên, cuộc thi đào thải này có lẽ sẽ xuất hiện rất nhiều đội viên bị thương. Từ Lí, cậu an bài người làm công tác hậu cần đi.

Tuy Lâm Vân đã đáp ứng yêu cầu của Tần Vô Sơn, nhưng trong lòng Tần Vô Sơn vẫn có chút không yên tâm.

- Vâng, bất quá công phu của hắn lợi hại như vậy, cũng có thể lý giải. Dù sao hắn được sinh ra ở một thế gia cổ võ. Chỉ là vấn đề 'Vân Tằm Miên' là còn khó giải thích.

- Tuy nhiên, nếu là người của Lâm gia, cũng không cần lo lắng mục đích của hắn. Nhưng tôi nghĩ Lâm gia cũng là một gia tộc lớn về buôn bán, vì sao lại từ bỏ môt người con cháu thiên tài có thể chế tạo 'Vân Tằm Miên' quý giá kia?

Từ Lí nói tiếp.

Tần Vô Sơn gật gật đầu, trong lòng tự nhủ, nếu thân phận của Lâm Vân có vấn đề, ông ta cũng sẽ không cho hắn đảm nhiệm huấn luyện viên của Long Ảnh.

Sau khi đuổi đi đám binh lính đặc công kia, Lâm Vân liền trực tiếp trở về phòng tu luyện. Nếu như không phải linh khí trong này nhiều hơn bên ngoài, cho dù Tần Vô Sơn là người đứng đầu Liên Hợp Quốc cũng không thể khiến Lâm Vân lưu lại làm huấn luyện viên.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6557 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6258 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5930 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5543 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5170 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5129 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter