Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Cô Dâu Bất Đắc Dĩ
  3. Chương : 170

Chương : 170

Edit: Minh mập

Beta: Phong Vũ

Bà ta muốn gì đây chứ, đã ích kỷ bỏ đi một mình rồi thì còn đến tìm cô làm cái gì chứ?

“Phán Tình.” Ôn Tuyết Kiều bắt được tay cô, mặt bà ta tái nhợt, trên người chỉ khoác một chiếc áo dạ, tay bà lạnh như băng: “Mẹ không có ác ý, chỉ muốn nhìn con một lát thôi.”

“Buông ra.” Tả Phán Tình nhìn xung quanh, thấy không ai thì nhẹ nhàng thở ra: “Bà có nghe không, buông ra.”

“Phán Tình, đừng như vậy con, mẹ thật sự không có ý gì khác, mẹ chỉ…” Ôn Tuyết Kiều nói một hơi, thân thể chợt cứng đờ, rồi đột nhiên ngã xuống.

“Này.” Tả Phán Tình sửng sốt, theo bản năng vươn tay đỡ lấy bà ta: “Này, tỉnh dậy, bà tỉnh dậy đi.”

Nhìn người qua đường đi qua, cô nóng nảy kêu lên: “Có ai không, cứu mạng, cứu mạng.”

Đúng lúc này, xe của Kỷ Vân Triển đi ngang qua, thấy Tả Phán Tình ở đó, anh vội vàng mở cửa xe: “Phán Tình, lên xe đi, anh đưa em tới bệnh viện.”

“Tôi…” Mới nói phải cách xa anh ta một chút, haiz, thôi thì đành vậy. Kỷ Vân Triển giúp Tả Phán Tình đỡ Ôn Tuyết Kiều lên xe, xe nhanh chóng nổ máy, hướng về phía bệnh viện gần nhất.

Phía sau có một chiếc xe màu đen, đang bám theo.

Trong bệnh viện, đèn phòng cấp cứu đang sáng. Tả Phán Tình ngồi ở ghế chờ trước cửa phòng cấp cứu, vẻ mặt lo lắng. Kỷ Vân Triển ngồi bên cạnh, vỗ vai cô nói:

“Thả lỏng đi, sẽ không việc gì đâu.”

Tả Phán Tình lắc lắc đầu, không biết phải nói như thế nào.

“Phán Tình, em đừng như vậy.” Kỷ Vân Triển lo lắng, không phải vì Ôn Tuyết Kiều ở bên trong mà vì Tả Phán Tình: “Em phải tin tưởng bác sĩ, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Thật không?”

Tả Phán Tình muốn tin anh, nhưng nghĩ đến vẻ mặt tái nhợt, hai tay lạnh như băng của Ôn Tuyết Kiều, cô đột nhiên xoay người nắm lấy tay của Kỷ Vân Triển

“Làm sao bây giờ? Tôi không muốn bà ta xảy ra chuyện. Tuy rằng bà ta hơi quá đáng, nhưng không đáng tội chết mà, bà ta, bà ta chắc là không việc gì chứ?”

“Ừ, bà ấy nhất định là không việc gì.” Kỷ Vân Triển trấn an cô: “Em lo lắng cho bà ấy như vậy, nếu bà ấy biết được, chắc hẳn sẽ rất vui. Nói không chừng tâm trạng vui vẻ còn khiến bệnh chuyển biến tốt nữa ấy chứ.”

“Thật không?” Tả Phán Tình muốn có một đáp án khiến cô có thể yên tâm: “Bệnh của bà ta thật sự sẽ khỏi chứ?”

“Khỏi. Nhất định sẽ khỏi.” Kỷ Vân Triển gật đầu, Tả Phán Tình cắn môi, cuối cùng cũng gật đầu: “Được rồi, tôi tin anh.”

Đang tự nói với bản thân là phải tỉnh táo lại, thì phát hiện cô đang nắm lấy tay Kỷ Vân Triển, bèn giật mình, nhanh chóng buông tay ra.

“Ngại quá!” Cô vô tình làm cho anh hiểu lầm rồi: “Lúc nãy, vì lo lắng quá nên mới…”

“Không sao.” Kỷ Vân Triển lắc đầu, vẻ mặt tuấn dật lộ rõ mười phần ôn nhu: “Phán tình, anh nói rồi, bất cứ khi nào em cần, anh đều đứng sau lưng em, anh sẽ bảo vệ em, đừng cự tuyệt anh.”

“Anh đừng hiểu lầm.” Tả Phán Tình bối rối, đứng ngồi không yên: “Ở đây không có chuyện của anh, anh đi đi.”

“Phán Tình?” Trong mắt Kỷ Vân Triển hiện lên vẻ “không thể nào tin được”, phần nhiều hơn là khó hiểu: “Em nhất định phải đẩy anh ra vậy sao?”

“Tôi đã kết hôn rồi.” Tả Phán Tình cắn chặt răng, lấy dũng khí, ngẩng đầu lên nói chuyện với anh: “Tôi không biết ý nghĩa của hôn nhân là cái gì? Nói thật, đến bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy mông lung, có chút không xử lý được. Cũng có thể sẽ có lúc gặp phải việc không biết nên xử lý như thế nào, nhưng mà tôi sẽ cố gắng học, sẽ cố gắng học để thành một người vợ tốt, một người con dâu tốt.”

“Cố Học Văn, anh ấy là một người chồng tốt, anh ấy đối với tôi rất tốt, tôi không muốn làm anh ấy buồn hay hiểu lầm bất cứ chuyện gì, anh hiểu không?”

Sau khi kết hôn, thì phải giữ khoảng cách với đàn ông khác, đây không phải là đạo lý cơ bản sao?

“Anh chỉ muốn cho em chút sức mạnh.”

“Không cần.” Tả Phán Tình nói luôn: “Anh ấy cho tôi đủ rồi”

Nghĩ đến những việc mà Cố Học Văn đã làm cho cô, trong mắt Tả Phán Tình ánh lên một tia kiên định: “Kỷ Vân Triển, tôi đã không còn là Tả Phán Tình trước kia nữa rồi, tuy rằng tôi không hoàn mỹ, nhưng tôi đang cố gắng, tôi tin rằng tôi có thể tự nuôi sống bản thân mình, không cần dựa vào ai cả. Sức mạnh đó là anh ấy cho tôi, là anh ấy chỉ tôi biết tôi có thể dùng cách thức như vậy để trưởng thành hơn”.

Ánh sáng màu hổ phách lưu chuyển trong mắt cô dưới ánh mặt trời lại càng sặc sỡ lóa mắt. Lúc này cô yếu ớt như vậy, cô rõ ràng là đang lo lắng cho Ôn Tuyết Kiều, nhưng vẻ mặt lại rất kiên cường.

Một Tả Phán Tình như vậy, Kỷ Vân Triển chưa từng thấy. Anh vẫn luôn nghĩ rằng mình có thể tạo ra một thế giới an toàn vui vẻ để cô không cần phải lo lắng mà vui sống dưới đôi cánh của anh. Nhưng anh không biết rằng, Phán Tình của anh đã trưởng thành, không cần anh bảo vệ nữa.

“Phán Tình.” Kỷ Vân Triển rất bùi ngùi, trong mắt mang chút mất mát, nhìn cô, nở nụ cười: “Em thay đổi rồi.”

“Mọi thứ đều phải thay đồi mà.” Tả Phán Tình cười: “Mọi chuyện trước kia là quá khứ rồi.”

“Ừ.” Kỷ Vân Triển gật đầu, nếu cô đã muốn, vậy anh sẽ cho cô.

“Anh đi đi.” Tả Phán Tình ra lệnh đuổi người: “Một mình tôi ở đây là được rồi.”

“Ừ.” Kỷ Vân Triển đứng lên, cuối cùng lại nhìn Tả Phán Tình một cái, vươn tay, gắt gao nắm lấy tay cô: “Làm sao bây giờ, anh không nỡ.”

“Buông tay đi.” Cô cũng vậy. Kỷ Vân Triển cứ như một con dao cắm vào ngực cô, rút ra thì đau, nhưng nếu không rút ra thì nó cứ thế mà đâm vào người.

Cô lựa chọn đau đớn, đau xong rồi vết thương sẽ lành, cuối cùng là quên đi.

“Được.” Kỷ Vân Triển tuy là không muốn nhưng cuối cùng cũng buông lỏng tay, nhìn cô thật sâu, sau đó quay người rời đi, bóng dáng anh cô độc đến đáng thương.

Cô đã làm anh tổn thương, Tả Phán Tình biết nhưng cô không thể làm khác được.

“Xin lỗi anh, Kỷ Vân Triển.” Sẽ có ngày, anh gặp được một cô gái tốt hơn em, thích hợp với anh hơn em, em sẽ chúc phúc cho anh.

Bác sĩ bước ra, Tả Phán Tình rất nhanh đứng lên: “Bác sĩ, bà ấy thế nào rồi ạ?”

“Xin hỏi, cô là gì của bệnh nhân?”

“Tôi là con bà ấy.” Tả Phán Tình nói những lời này có chút do dự, Bác sĩ lại nghĩ là cô lo lắng cho bệnh của Ôn Tuyết Kiều.

“Cô là người nhà thì tốt rồi. Cô xem bà ấy còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành, thì giúp bà ấy đi, muốn ăn gì cứ ăn, muốn đi đâu chơi thì đưa đi đi. Ở bên cạnh bà ấy, làm cho bà ấy vui vẻ nốt 2 tháng này là được rồi.”

“Cái gì?” Tả Phán Tình ngơ ngẩn: “Bác sĩ nói là 2 tháng?”

Sao lại như thế? Hai tháng? Thời gian ngắn như vậy… Bà ấy —

“Đúng vậy, người bệnh đã ở giai đoạn cuối rồi, gia đình nên cố gắng làm cho bà ấy vui vẻ đi.”

Một câu, chính là chuẩn bị hậu sự. Thân thể Tả Phán Tình xụi lơ, cô hoàn toàn không thể ngờ kết quả lại như vậy.

Ôn Tuyết Kiều chỉ còn lại 2 tháng, ngắn như vậy, 2 tháng……..

Cô vẫn hoài nghi, vẫn không tin bà ấy, vẫn nghĩ bà có mục đích khác, nhưng hiện tại thì sao? Bà ấy sắp chết, bà ấy chỉ có thể sống được 2 tháng nữa.

Cô…

Ngực có chút đau, cơn đau cứ lần lượt kéo tới làm cho cô cực kì khó chịu.

Mặc kệ bà ấy đã làm gì, bà ấy dù sao cũng đã sinh ra cô. Cô…

Lo lắng không biết làm sao. Tả Phán Tình không biết nên làm gì mới tốt, nhìn thấy y ta đẩy Ôn Tuyết Kiều sắc mặt tái nhợt ra khỏi phòng cấp cứu, đưa vào phòng bệnh, cắm ống truyền rồi gật đầu với cô, sau đó thì rời đi.

Cô sững sờ đứng trước cửa phòng, nửa ngày không dám động đậy, cuối cùng mới chần chứ bước lên, cô nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt kia, cảm thấy bà thở có chút khó khăn, mãi cô mới dám vươn tay để trước mũi bà.

Còn hô hấp! Lúc này cô mới nhẹ nhàng thở ra.

“Tả Phán Tình, mày đang nghĩ lung tung gì đấy?” Bác sĩ đã cấp cứu rồi, thì chắc chắn bà ấy tạm thời không việc gì. Chỉ là…

Ngồi xuống bên giường bệnh, Tả Phán Tình biết hiện tại cô tuyệt đối không nên rời đi. Cũng không biết bao lâu, Ôn Tuyết Kiều mở mắt, nhìn thấy người ngồi bên giường là Tà Phán Tình thì vẻ mặt vạn phần kinh ngạc.

“Phán Tình.”

“Bà tỉnh rồi.” Tả Phán Tình đứng lên, lấy gối ở đầu giường kê vào lưng cho bà ta rồi đỡ bà ta dậy: “Có thấy khó chịu ở chỗ nào không? Có muốn tôi đi gọi bác sĩ đến xem chút không?”

“Không cần đâu.” Ôn Tuyết Kiều nắm tay cô, trên khuôn mặt nhợt nhạt có mấy tia xúc động: “Là con đưa mẹ vào viện sao?”

“Uhm.” Tả Phán Tình gật đầu: “Bà té xỉu trên đường.”

“Cám ơn con, Phán Tình.” Nước mắt bà ta chảy ra: “Mẹ khôg nghĩ, con còn đưa mẹ tới bệnh viện.”

“Không cần cám ơn.” Tả Phán Tình thấy bà ta cầm tay mình, có ý muốn rút tay ra, lại có chút không nỡ, cuối cùng thì đành mặc kệ bà ta: “Cho dù là người lạ xỉu ở trước mặt tôi thì tôi vẫn đưa đến bệnh viện.”

“Không, dù sao vẫn phải cám ơn con.” Ôn tuyết Kiều hấp háy mũi, vẻ mặt cảm động nói: “Con đã chịu chấp nhận mẹ, mẹ vui lắm.”

“Bà hiểu lầm rồi.” Phán Tình xua tay: “Tôi không có nhận bà.”

“Phán Tình….” Bà ta ngơ ngác nhìn cô.

“Tôi chỉ đưa bà tới bệnh viện thôi chứ không có ý gì khác.” Nhẹ nhàng rút tay ra, Tả Phán Tình không biết nói gì: “Bà nghỉ ngơi đi, tôi gọi điện cho người nhà tới chăm sóc bà.”

“Người nhà?” Ôn Tuyết Kiều cười, cười đến chua xót: “Mẹ làm gì có người nhà.”

“…” Lần này đến lượt Phán Tình ngạc nhiên, Ôn Tuyết Kiều thở dài: “Sau khi mẹ rời khỏi ba con, mẹ có gả ột Hoa Kiều ở hải ngoại. Người đó lúc đầu đối với mẹ tốt lắm, nhưng sau đó ông ta thay đổi, ông ta có tình nhân bên ngoài, muốn li dị với mẹ. Nhưng mẹ không chịu, ông ta liền dọn ra ngoài ở, sau đó mẹ biết là không thể níu kéo được nữa, cho nên mới đồng ý cầm theo tiền ông ta cho, li hôn với ông ta. Hiện tại, mẹ chẳng có ai là người nhà cả.”

“Tháng trước, bác sĩ nói mẹ bị bệnh. Mẹ không biết tìm ai, mẹ cũng không biết nhìu tiền như vậy để cho ai dùng, rồi mẹ nghĩ đến con.”

Ôn Tuyết Kiều kéo kéo tay Tả Phán Tình: “Phán Tình, bây giờ mẹ không còn gì cả, con có đồng ý nhận mẹ không?”

Tả Phán Tình nhìn bàn tay bà ta, trong tích tắc đó, cô không biết phải phản ứng như thế nào.

Dưới lầu của bệnh viện

Lâm Thiên Y ngồi trên xe lăn, Cố Học Văn bế cô vào trong xe, sau đó gấp xe lăn bỏ vào ghế sau, mọi chuyện đều hết sức thuần thục. Sau đó lên xe

“Học Văn.” Lâm Thiên Y cảm thấy ngại ngùng nên mở miệng nói: “Cám ơn anh nha, rõ ràng là em muốn tới bệnh viện kiểm tra, còn làm phiền anh đưa em về.”

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6710 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6692 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6055 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5656 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5307 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5209 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter