Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

Chưởng Hoan

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Chưởng Hoan
  3. Chương 68

Chương 68

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lạc Sanh dùng ánh mắt khiển trách nhìn về phía Hồng Đậu.

Trước đó nàng đã hỏi Hồng Đậu những nhân vật quan trọng trong Lạc phủ, cùng với những bạn bè thân thích mà Lạc cô nương hay lui tới nhiều.

Ví dụ như Trường Nhạc công chúa.

Duyên con cái của Vĩnh An Đế mỏng, đại công chúa lớn đến lúc cập kê thì mất, nhị công chúa mới vừa đính hôn cũng mất, tam công chúa ngã từ trên ngựa xuống trước hôm thành thân mấy ngày cũng mất, Tứ công chúa kinh hồn táng đảm thành thân, còn chưa thở phào nhẹ nhõm đã bị một trận phong hàn mà đi, Ngũ công chúa kiên cường xông qua quỷ môn quan thành thân này, khi sinh con thì lại khó sinh mà mất…

Sau đó liền đến phiên Lục công chúa, cũng chính là Trường Nhạc công chúa.

Trường Nhạc công chúa đánh chết cũng không tìm phò mã, vì cho thấy quyết tâm không gả chồng mà bắt đầu dưỡng trai lơ.

Sau khi Vĩnh An Đế đăng cơ thì mấy nhi tử liền lục tục đi bán muối, hiện giờ nữ nhi cũng đã bị chết gần hết, chỉ còn lại có một cây độc đinh là Trường Nhạc công chúa. Còn có thể làm sao đây, chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, kệ nữ nhi đi.

Đáng tiếc các phu nhân, quý nữ của Đại Chu không có lối sống dưỡng trai lơ, Trường Nhạc công chúa cô đơn tịch mịch lạnh lẽo, cùng Lạc cô nương quậy với nhau chính là chuyện thuận lý thành chương.

Trước mắt thiếu niên mỹ diễm tên là Minh Chúc này, là Trường Nhạc công chúa đưa cho Lạc cô nương.

Một người vui không bằng mọi người cùng vui, dưỡng trai lơ sao có thể không quan tâm đến bạn bè đây.

Mà thiếu niên sắp khóc lên lại là một hoàng thương vì lấy lòng Lạc đại đô đốc, chọn đúng điểm mà đưa tới cho ái nữ của Lạc đại đô đốc. Tên của thiếu niên đang được Khấu Nhi đỡ lấy, gọi là Phụ Tuyết.

Nghe nói khi thiếu niên được đưa đến trước mặt Lạc cô nương, Lạc cô nương đang ăn thịt heo khô, khi chuẩn bị lấy tên cho thiếu niên thì đôi mắt lại nhìn thấy thịt khô.

Vẫn là Khấu Nhi thấy tiểu thiếu niên có vẻ ngoài môi hồng răng trắng, trong lòng mềm nhũn, xen mồm nói: “Không bằng gọi là Phụ Tuyết nha. Thương Sơn phụ tuyết, minh chúc thiên nam*, vừa lúc thành đôi với tên của Minh công tử đấy.”

*Có nghĩa là trên dãy núi Thương Sơn (Vân Nam, Trung Quốc) có tuyết, chiếu sáng cả bầu trời phía nam.

Lạc cô nương chỉ nhìn người ta sinh ra đẹp hay không đẹp, còn tên là thịt khô hay là Phụ Tuyết thì có gì quan trọng đâu, Phụ Tuyết thì Phụ Tuyết đi.

Nhưng mà Đại Bạch lại là ai, thế mà không nghe Hồng Đậu đề cập đến.

Hồng Đậu biết cô nương nhà mình không nhớ rõ gì hết, vội nhắc nhở nói: “Cô nương ngài quên rồi à, Đại Bạch là một con ngỗng trắng á, bình thường Phụ Tuyết phụ trách chăm sóc cho Đại Bạch.”

Lạc Sanh trầm mặc trong chốc lát, mở miệng nói: “Mang Đại Bạch đến đây.”

Một con ngỗng trắng chuyên được chăm sóc, nàng muốn nhìn một cái xem như thế nào.

Hồng Đậu thấy Phụ Tuyết đứng bất động, trừng mắt nhìn cậu ta một cái: “Không nghe cô nương phân phó à, còn không đi đưa Đại Bạch đến!”

Phụ Tuyết cuống quýt vái chào Lạc Sanh, vội vã chạy đi.

Lạc Sanh chống một tay ở trên bàn đá nâng má, lẳng lặng chờ.

Minh Chúc lén đánh giá thiếu nữ có biểu tình đạm mạc, luôn cảm thấy khác với khi xưa.

Khi xưa hắn ta có gan trêu đùa cùng cô nương, cô nương cũng thích dáng vẻ không câu nệ của hắn ta, nhưng hiện tại lại sinh ra áp lực khó hiểu.

Sau khi cô nương trở về từ Kim Sa, chẳng lẽ thật sự muốn đuổi hắn ta đi?

Lạc Sanh không chờ lâu lắm, đã thấy Phụ Tuyết đưa một con ngỗng trắng đi tới.

Gọi con ngỗng là Đại Bạch cũng không khuếch đại chút nào, nhìn sơ qua cũng cao cỡ nửa người, từng bước đi tới uy phong mười phần.

Nếu con ngỗng này đem làm thịt, có thể làm một bàn tiệc toàn ngỗng —— Lạc Sanh nâng má, thoảng qua suy nghĩ này.

“Đại Bạch, ra mắt cô nương.” Phụ Tuyết vỗ vỗ con ngỗng lớn đang duỗi dài cổ nhìn chằm chằm Lạc Sanh.

Lạc Sanh nhẹ nhàng giật giật đuôi lông mày.

Nhìn bộ dáng chắc không phải nuôi để ăn thịt.

Mới nghĩ vậy, ngỗng trắng liền bay nhào lại đây, mổ cắn lung tung Lạc Sanh.

Thân thủ Lạc Sanh không tệ, đối mặt với một con ngỗng trắng đột nhiên công kích cũng không đến mức mặt xám mày tro, lại kinh ngạc phát hiện bàn về lực chiến đấu thì con ngỗng trắng này có thể ngang với một nam tử trưởng thành bình thường.

Con ngỗng này thoạt nhìn vô cùng hung dữ, lại có tư thế muốn liều mạng với nàng.

Rốt cuộc là Lạc cô nương này nuôi thứ chơi giải buồn hay là nuôi một tay đấm?

Lạc Sanh tránh né rất nhiều, lòng tràn đầy nghi hoặc.

Hồng Đậu lao lại đây đè chặt ngỗng trắng xuống, thấy ngỗng trắng còn giãy giụa thì giơ tay cho nó một cái tát, vừa đánh vừa mắng: “Đồ súc sinh không có lương tâm, cô nương mới ra ngoài bao lâu mà ngươi không quen nữa rồi, quên mất những lúc trước kia quấn quýt vây quanh cô nương rồi à?”

Khấu Nhi thì lại vươn ngón tay mảnh khảnh chọc chọc vào cục bướu trên đầu ngỗng trắng, quở trách nói: “Đại Bạch ngươi như vậy là không được nha, cô nương tiêu một ngàn lượng bạc mua ngươi trở về để ngươi cắn chủ nhân à? Trước kia ngươi còn biết ngậm một khối đã xinh đẹp tới dỗ cô nương vui vẻ mà, sao giờ càng sống càng thụt lùi thế hả? Một ngàn lượng mua ngươi, ngươi phải có cái giá trị này chứ, không có giác ngộ này là không được nha…”

Lạc Sanh nghe thì sửng sốt.

Một ngàn lượng?

Con ngỗng trắng này?

Nàng không khỏi cẩn thận đánh giá con ngỗng bị Hồng Đậu đè lại.

Vẻ mặt ngỗng trắng hung ác, dáng vẻ trừng mắt với nàng cảnh giác lại xa lạ.

Lòng Lạc Sanh đột nhiên lộp bộp một chút.

Nghe nói cầm thú là loài nhạy bén nhất, hay là bản năng của con ngỗng này nhận thấy chủ nhân đã đổi thành người khác?

Ngỗng có linh tính như vậy, ngược lại làm thịt ăn thì không hay.

Lạc Sanh ngồi xổm xuống, ngón tay trắng thuần dừng ở phần cổ thật dài của ngỗng trắng.

Ngỗng trắng sợ tới mức nhất thời ngưng giãy giụa, ngơ ngác nhìn con người tràn đầy nguy hiểm này.

“Sau này còn làm càn nữa, sẽ cắt tiết ăn thịt ngươi.” Lạc Sanh chọc chọc đầu ngỗng trắng, giọng điệu lạnh băng và nguy hiểm.

Ngỗng trắng quỳ rạp trên mặt đất thành thật không động đậy.

Ánh mắt của Lạc Sanh một lần nữa dừng ở trên người Phụ Tuyết.

Phụ Tuyết vội quỳ xuống: “Cô nương, ngài để ta ở lại đi, ta không có nơi để đi… Cầu xin ngài.”

Minh Chúc cũng yên lặng quỳ xuống, sắc mặt tái nhợt.

Lạc Sanh thở dài: “Thôi, sau này hai người các ngươi cùng nhau chăm sóc cho Đại Bạch đi, không có ta phân phó thì đừng đến trước mắt ta, càng không được tùy tiện đi lại ở trong phủ.”

“Vâng.” Phụ Tuyết dụi dụi đôi mắt, lộ ra thần sắc vui mừng.

Minh Chúc rũ mắt xuống, nhẹ nhàng đáp vâng.

Đuổi hai người đi xuống, cuối cùng sự yên tĩnh trong viện đã được khôi phục, Lạc Sanh nâng chung trà lên yên lặng uống trà.

Hồng Đậu an ủi nói: “Cô nương đừng phiền lòng, khi nào nhìn thấy lang quấn tuấn tiếu ở trên phố thì chúng ta lại đoạt hai người trở về.”

Có mới nới cũ à, nàng ấy hiểu rồi.

Khấu Nhi trừng mắt nhìn Hồng Đậu một cái: “Cô nương đừng nghe Hồng Đậu nói bậy, tùy tiện đoạn nam nhân ở trên phố lớn trở về không được nha, rất là nguy hiểm, vẫn là giống Minh công tử và Phụ Tuyết ấy hiểu tận gốc rễ mới tốt…”

Lạc Sanh đặt chén trà lên trên bàn đá một cái, phát ra một tiếng vang nhỏ.

Hai nha hoàn nhất thời dừng tranh chấp lại, chờ chủ tử mở miệng.

“Khấu Nhi.”

“Có nô tỳ.”

“Trước khi đến yến hội của Bình Nam Vương phủ, thay ta hỏi thăm hai người.”

Khấu Nhi có một cái miệng không chịu ngồi yên, tìm hiểu tin tức rất là được.

Nàng có hai tỷ tỷ, trưởng tỷ Hoa Dương quận chúa, nhị tỷ Vũ Dương quận chúa.

Trưởng tỷ và nhị tỷ là tỷ muội sinh đôi, gả xa đến kinh thành cùng năm, một người gả cho thế tử Trường Xuân Hầu, một người gả tới phủ Tế tửu Quốc Tử Giám.

Khi đó ấu đệ còn chưa sinh ra, phụ vương cũng chỉ có ba đứa con gái, thật ra gả hai tỷ tỷ đến kinh thành là vì tỏ vẻ trung thành một lòng với Vĩnh An Đế.

Chỉ tiếc hai tỷ tỷ mới xuất các được mấy năm, toà núi lớn phủ Trấn Nam Vương đã sụp đổ.

Tuy nói tội không trách con gái đã xuất giá, Lạc Sanh lại không tin tưởng hai tỷ tỷ có thể sống dễ dàng.

Su khi được Lạc Sanh phân phó, rất nhanh Khấu Nhi đã mang về tin tức của Hoa Dương quận chúa và Vũ Dương quận chúa.

==============(⁠~⁠‾⁠▿⁠‾⁠)⁠~

肉脯 thịt khô



Một món ăn ở tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Làm từ thịt bò hoặc thịt heo, chế biến bằng cách cắt lát mỏng (tảng lớn) ướp gia vị, phơi (sấy) khô rồi nướng, sau đó sẽ được cắt thành từng miếng vuông nhỏ 6-8cm.

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
5776 View
Astory.vn
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
2

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
5299 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
3

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5029 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
4

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
4608 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
5

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
4534 View
3
Ngôn Tình
Chí tôn đặc công
6

Chí tôn đặc công

2566 chương
4493 View
4
Đô Thị Truyện VIP
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter