Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí
Đăng nhập Đăng ký

100 Cách Cưng Vợ

icon

    Màu nền

    Màu chữ

    Size chữ

    Chiều cao dòng

Close
  • Danh sách
    • Truyện full
    • Truyện VIP
  • Thể loại
    • Tiên Hiệp
    • Kiếm Hiệp
    • Ngôn Tình
    • Đô Thị
    • Quan Trường
    • Võng Du
    • Khoa Huyễn
    • Huyền Huyễn
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Trọng Sinh
    • Trinh Thám
    • Thám Hiểm
    • Linh Dị
    • Sắc
    • Ngược
    • Sủng
    • Cung Đấu
    • Nữ Cường
    • Gia Đấu
    • Đông Phương
    • Đam Mỹ
    • Bách Hợp
    • Hài Hước
    • Điền Văn
    • Cổ Đại
    • Mạt Thế
    • Truyện Teen
    • Phương Tây
    • Nữ Phụ
    • Light Novel
    • Việt Nam
    • Đoản Văn
    • Khác
    • Truyện Full
    • Tiểu Thuyết
    • Truyện Ma
    • Tiên Hiệp
  • Review truyện
  • Diễn đàn
  • Tùy chỉnh

      Màu nền

      Màu chữ

      Size chữ

      Chiều cao dòng

Đăng nhập

Hoặc đăng nhập với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Chưa có tài khoản? Đăng ký

Đăng ký

Hoặc đăng ký với
  • Sign up with Facebook
  • Sign up with Google
Đã có tài khoản? Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. 100 Cách Cưng Vợ
  3. Chương 104: Không Thể Ở Cùng Một Người Phụ Nữ Đã Ly Hôn

Chương 104: Không Thể Ở Cùng Một Người Phụ Nữ Đã Ly Hôn

CHƯƠNG 104: KHÔNG THỂ Ở CÙNG MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ ĐÃ LY HÔN

Lục Hi biết rõ Đoàn Trí Thiên nhất định sẽ chó cùng rứt giậu, vận dụng một tia khí lực cuối cùng của mình để xếp đặt anh và Thẩm Dĩnh, sớm đã chuẩn bị kỹ càng, làm cho Nghiêm luật sư trong khoảng thời gian này tiến hành tập hợp tất cả tư liệu về Đoàn Trí Thiên.

Trong phòng họp, Nghiêm luật sư đưa văn kiện cho anh: "Tổng giám đốc Lục, những tài liệu này cũng đủ làm cho Đoàn Trí Thiên trả giá thật lớn."

Lục Hi nhận lấy từng cái xem qua, quả thực như Nghiêm Chung Vỹ nói, mỗi một kiểu cộng lại đã đủ để Đoàn Trí Thiên chết, nguyên nhân anh chậm chạp không có động thủ cũng vì như thế.

Cho tới bây giờ anh muốn cũng không phải từng chút từng chút tuyên Đoàn Trí Thiên án tử, mà là muốn anh ta mất đi tất cả cùng một lúc.

Làm cho anh ta từ đám mây ngã xuống vực sâu, không đứng dậy được.

Đặc biệt nghĩ đến hành vi của anh ta đối với Thẩm Dĩnh, ngay cả một chút suy nghĩ nhân từ nương tay cũng không có.

"Chuẩn bị một chút, ra tòa."

Nghiêm Chung Vỹ nhẹ nhàng thở ra, vụ án này trong tay lâu như vậy, vẫn luôn là một khối đá lớn treo trong lòng của anh, lúc này rốt cục có tiến triển, anh cũng thoải mái không ít: "Vâng, Tổng giám đốc Lục."

Nhưng mà Lục Hi không nghĩ tới chính là, Đoàn Trí Thiên sẽ tiếp cận với gia đình của mình.

Nhận được điện thoại từ hai cụ lúc Lục Hi đang trên xe Thẩm Dĩnh chuẩn bị về nhà, nói được một nửa, anh đột nhiên mở cửa xuống xe, chỉ mặc một chiếc áo mỏng và đứng trong trời đông tuyết phủ.

Thẩm Dĩnh thấy đau lòng, cầm qua áo khoác ngoài của anh muốn xuống xe đưa cho anh, không ngờ tay vừa đụng phải cửa xe, khóa điều khiển trung tâm đột nhiên rơi xuống.

'Cùm cụp '

Cô ngước mắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh xe, người nọ không thấy cô, chỉ cầm điện thoại đi hai bước ra xa.

Tay Thẩm Dĩnh nắm áo khoác ngoài thật chặt, lông mày nhíu vào giữa.

...

"Tiểu Hi ơi, cháu nói cho bà ngoại có chuyện gì xảy ra, hôm nay có người gửi cho nhà một đống ảnh chụp, bà với ông ngoại cháu nhìn rất tức giận, cũng không biết là người nào, làm một đống ảnh chụp không có mặc quần áo, người nhận ghi là tên của cháu."

Sắc mặt Lục Hi trong nháy mắt đóng băng: "Người phụ nữ trong bức ảnh trông như thế nào?"

"Tóc đen, không phải đặc biệt dài, mặt không lớn... Ai u, bà với ông ngoại cháu cũng không nhìn kỹ, thật sự là quá..." Bà cụ nói đến đây liền không có tiếp tục nói nữa, thật là khó có thể mở miệng.

Mặc dù chỉ miêu tả đơn giản một chút, Lục Hi cơ hồ có thể xác định người trên tấm ảnh nhất định là Thẩm Dĩnh không thể nghi ngờ.

Anh dùng đầu lưỡi đỉnh vách tường trong miệng một chút, nghiêng đầu, ngẩng mặt lên với một cảm xúc mãnh liệt: "Ảnh chụp giữ lại, đợi tí nữa cháu trở về lấy."

"Được." Bà cụ lo lắng: "Người này rốt cuộc là ai? Người trên tấm ảnh, cháu quen không?"

Lục Hi xuất mắt đen sâu không thấy đáy, lạnh lùng: "Chờ cháu trở về rồi hãy nói."

...

Nói chuyện điện thoại xong lên xe, Lục Hi không nói một lời, nổ máy xe một lần nữa.

Thẩm Dĩnh nhìn anh đi xuống trở về với tâm trạng chán nản rõ ràng, chân mày nhíu chặt hơn: "Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?"

"Không có việc gì." Anh trả lời rất mau, bộ dạng không muốn nói.

Thẩm Dĩnh thấy anh như thế cũng không còn hỏi nữa, mãi cho đến nhà hai người cũng không còn mở miệng nói chuyện.

Xe dừng ở cửa biệt thự mà không lái vào, khóa xe mở ra, anh giúp cô cởi dây nịt an toàn ra: "Em về trước đi, tôi còn có chút chuyện, sẽ không về muộn."

Thẩm Dĩnh nhìn anh không nhúc nhích, nhịn suốt một đường rốt cục vẫn không nhịn được: "Rốt cuộc làm sao vậy?"

"Không có quan hệ gì với em." Trong lòng Lục Hi phiền muộn, không muốn để cho cô biết rõ, làm cho anh nói chuyện cũng quá kích chút ít, lời vừa ra khỏi miệng anh liền hối hận, muốn giải thích nhưng không biết nên nói cái gì cho phải.

Thẩm Dĩnh cũng không có cho anh cơ hội giải thích, động tác có chút cứng ngắc mở cửa xuống xe.

Nhìn bóng lưng cô biến mất trong bóng đêm, đáy mắt Lục Hi bừng cháy lên ngọn lửa, cơn giận cuồn cuộn trong ngực, một lát không ngừng quay đầu chạy tới nhà cũ.

Ngự cảnh viên và nhà cũ ở hai hướng ngược nhau, dù cho một đường chân ga đạp tới nhấn hết cỡ cũng mất gần một giờ.

'Két' một tiếng vang bén nhọn, xe dừng ở trong sân nhà cũ, Lục Hi xuống xe nhanh chóng vào nhà.

Đèn phòng khách bật sáng, hai cụ ngồi ở trên ghế sofa Hồng Mộc, trong tay cầm một ly trà nhỏ, thời gian quá muộn sợ chịu không được, dựa vào trà vực dậy tinh thần.

Thấy anh tiến vào, đưa cho anh một phong bì bằng da bò trên bàn trà: "Tới vội vã như vậy, cháu xem một chút..."

Lục Hi tiếp nhận, mới mở hé ra nhìn, sắc mặt biến đổi lớn, ngón tay nắm ảnh chụp không ngừng siết chặt, cho đến khi bức ảnh hoàn toàn vo thành một nắm thấy không rõ nữa.

Giận tới cực điểm, anh chợt nở nụ cười, nghĩ ra loại phương thức này đến nhục nhã anh và Thẩm Dĩnh, Đoàn Trí Thiên thật đúng là chó cùng rứt giậu không sợ chết rồi.

"Tiểu Hi ơi, bà với ông ngoại cháu nhìn ảnh chụp này cảm thấy nhìn quen mắt, cẩn thận nhớ lại đây không phải là cô bé và cháu trong tin tức gần nhất đưa ra hấp thụ ánh sáng kia à..." bà cụ nói rất uyển chuyển, giọng điệu ngập ngừng, đáy mắt không xác định tựa hồ ôm một tia kỳ vọng cuối cùng, kỳ vọng không phải cô bé kia.

Lục Hi không có biện pháp giấu diếm, cũng không biết làm sao giấu diếm, cái gì đều không nói, thái độ cam chịu.

Hai cụ nhìn nhau, đều kinh hãi: "Sẽ không phải thật là..."

Nói được một nửa, bà cụ dừng lại lời nói, sắc mặt cũng nghiêm túc xuống: "Bà và ông ngoại cháu mặc dù không coi trọng dòng dõi, không yêu cầu cháu tìm một cô gái hoàn hảo, nhưng quyết định như vậy không được, bà xem trên mạng đều nói cô ta từng có một đời chồng, làm sao cháu có thể cùng một người đã kết hôn chung sống, đây tuyệt đối không được!"

Đúng như Đoàn Trí Thiên đoán trước, tư tưởng người già rất bảo thủ, tuyệt đối không chấp nhận đứa cháu ngoại tuyệt vời của mình với một người phụ nữ bất kham, đầy lịch sử đen ở cùng một chỗ.

Huống hồ ảnh chụp này cũng quá...

"Ảnh chụp là giả, không phải như các người tưởng tượng, cô ấy là một người phụ nữ rất tốt." Ngoại trừ những lời này, Lục Hi không biết mình còn có thể nói cái gì.

Nghe được anh còn đang giải thích, tâm tình bà cụ cũng kích động lên: "Cho dù ảnh chụp là giả, cô kia cũng đã kết hôn, bà và ông ngoại cháu tuyệt đối không cho phép các người chung sống!"

Môi mỏng của Lục Hi khẽ mím môi, vừa mở miệng nói: "Chúng cháu đã ở chung với nhau."

"Cháu!" Bà cụ vỗ cái bàn một cái: "Vậy thì tách ra, bây giờ còn chưa kết hôn, hết thảy còn kịp, tóm lại là bà và ông ngoại cháu tuyệt đối không đồng ý!"

Nói xong, không biết có phải là quá dùng sức rống hay không, húng hắn ho khan.

Tất cả lời nói của Lục Hi đều bị phong ở bên miệng, sợ nói thêm gì nữa thân thể của bà cụ sẽ chịu không nổi, cầm lấy ảnh chụp: "Cháu đi trước."

Hai cụ ngăn không được anh, chỉ có thể nhìn anh rời đi, đáy lòng lại ưu sầu, sợ Lục Hi thật sự cùng người phụ nữ trên tấm ảnh ở cùng một chỗ.

"Ai, rốt cuộc là ba mươi thành nhân, chúng ta nói cũng vô dụng..."

Ông cụ hừ lạnh: "Ngăn không được tôi cũng muốn ngăn!"

...

Sau khi Lục Hi trở lại Ngự Cảnh Viên đã không còn sớm, anh ngồi ở trong xe hút mấy điếu thuốc mới khởi hành, đặt ảnh chụp ở hốc tối xe, không nán lại.

Đèn phòng ngủ trên tầng hai của biệt thự vẫn còn sáng, Thẩm Dĩnh còn chưa ngủ, thấy anh một thân lạnh giá đi tới, thân thể cũng run rẩy: "Đã trở lại."

Người đàn ông khẽ đáp lại, đi vào phòng cất quần áo để thay áo khoác, lấy bộ đồ ngủ vào phòng tắm.

Tiếng nước xối bên tai không dứt, Thẩm Dĩnh nhìn bóng người mơ hồ trên tấm kính mờ, nhưng tâm trạng cô đã nguội lạnh, cô trở về mà không nói một tiếng, coi cô là một đứa trẻ ba tuổi qua loa sao?

Trong lòng Thẩm Dĩnh giận dỗi, ánh mắt cô lướt qua chiếc điện thoại di động mà anh đặt trên bàn, ánh mắt dường như dính vào nó, cô không thể quay đi.

Trong đầu có hai kẻ hung ác đang đánh nhau, cô rón ra rón rén đi qua, do dự cầm lấy điện thoại lên một lần nữa, bấm phím mở khóa...

Bình luận

Top truyện hay
Mở Mắt Thấy Thần Tài
1

Mở Mắt Thấy Thần Tài

Truyện Mở Mắt Thấy Thần Tài của tác giả Lạc Xoong thuộc thể loại ngôn tình nóng bỏng.

“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng ở phòng ký túc bên cạnh đạp cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xuống thì vung túi đi.

“Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thì tới siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhét” Nam sinh tóc vàng đi rồi quay lại, lần này.

ném ba đồng tiền xuống, hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt của Trần Hạo.

“Tôi nói này Hoàng Mao, sao ký túc xá các cậu suốt ngày bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mình thế, có ai bắt nạt người khác như vậy không?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không chịu nổi nữa, lạnh mặt hỏi.

“Ha! Các cậu còn không rõ Trần Hạo của phòng mình à? Cậu ta ấy à, cho tiền thì phân cũng ăn!” Hoàng Mao mỉa mai xong thì cười bỏ đi.

Trần Hạo mắt điếc tai ngơ, chỉ là mặt lại đỏ.

lên Anh khom người nhặt mấy đồng tiền dưới đất lên, trong lòng thầm nói: Cứ vậy đi, mình kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... cậu đừng đi, nếu cậu không có tiền thì anh em bọn tôi cho cậu mượn, không cần trải" Ký túc xá trưởng không nhịn được thương.

cảm nói Trần Hạo cười khổ lắc đầu: "Không cần đâu.
Ngôn Tình
1036 chương
6698 View
Astory.vn
Chí tôn đặc công
2

Chí tôn đặc công

2566 chương
6665 View
4
Đô Thị Truyện VIP
(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch
3

(Bản Dịch) Phế Căn Vô Địch

Lê Nhã Phương
361 chương
6046 View
5
Tiên Hiệp
Tổng Tài Ngược Thê
4

Tổng Tài Ngược Thê

43 chương
5651 View
4
Ngôn Tình
Đại Boss Khó Hầu Hạ
5

Đại Boss Khó Hầu Hạ

315 chương
5293 View
4
Ngôn Tình
ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO
6

ANH TỔNG QUÁ BÁ ĐẠO

Astory.vn
80 chương
5200 View
3
Ngôn Tình
Thể loại truyện
Truyện Con Trai Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Đô Thị Quan Trường Võng Du Khoa Huyễn Huyền Huyễn Dị Giới Dị Năng Quân Sự Lịch Sử Xuyên Không Trọng Sinh Trinh Thám Thám Hiểm Linh Dị Sắc Ngược Sủng Cung Đấu Nữ Cường Gia Đấu Đông Phương Đam Mỹ Bách Hợp Hài Hước Điền Văn Cổ Đại Mạt Thế Truyện Teen Phương Tây Nữ Phụ Light Novel Việt Nam Đoản Văn Khác Truyện Full Tiểu Thuyết Truyện Ma Truyện Con Gái Nghị Luận Văn Học Truyện VIP Xuyên Nhanh Hệ Thống Tổng Tài Mỹ Thực
  • Tiên Hiệp
  • Kiếm Hiệp
  • Ngôn Tình
  • Đô Thị
  • Quan Trường
  • Võng Du
Astory.vn | Đọc Truyện Online Hay Nhất Miễn Phí

Astory.vn - đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp,  được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị.

vietwriter
  • CÔNG TY TNHH ASTORY  
    Facebook : Astory - Truyện Online Hay Nhất
    Vietwriter. tamlinh247
  • Địa chỉ: Số 36 Hoàng Cầu, - Phường ô Chợ Dừa - Quận Đống đa - Hà Nội.

      • Giới thiệu
      • Quy định chung
      • Chính sách đổi trả
      • Chính sách bảo mật
      • Liên hệ
      • RSS
    DMCA.com Protection Status

    Copyright Astory.vn 2021. All rights reserved

    vietwriter