Mở Mắt Thấy Thần Tài


Chương 490. Thầy giáo vô dụng

“Tớ cũng không biết, tớ cũng không ngờ thầy ấy

cũng đi theo!” Lý Ngưng Ngưng không nói nên lời.

“Lỡ thầy ấy nói với trường học, trường học nói cho

ba tôi biết, vậy thì tôi xong đời rồi!” Úc Kim Hương sắp phát điên rồi.

“Chị Hương, chị đừng lo, em có cách để thầy ấy phải thành thật, xe chị không phải là xe khác giới sao? Cứ để thầy ấy lên, lên xe của chị rồi ai dám không sợ

chị Hương chứ!” Nhãn Kính nói.

“Con mẹ…” Úc Kim Hương định mắng Nhãn Kính,

nhưng sau khi nghĩ lại, đây cũng có thể là một cách. Đúng lúc, đang quá bức xúc trước ông thầy ngu

xuẩn này, sáng sớm đã bị xỉ nhục, tất cả đều là vì thầy ây.

Cứ để cho thầy lên xe chơi chết đi, nhìn thầy ấy

như một thằng ngốc, còn sợ thầy ấy sẽ nói ra sao? Cứ làm theo cách này đi!

“Tôi nói này, các em trốn tiết tập thể, không để

trường học vào mắt đúng không?”

Khải Minh đỗ xe chạy bằng điện xong, vừa đi vừa nói.

Suốt quãng đường xa như thế, chiếc xe chạy bằng điện của Khải Minh đã hết điện nên cậu chỉ có thể

chạy đi qua đó. “Câm miệng, hiện tại, thầy lập tức lên xe của em!” Úc Kim Hương ra lệnh.

“Lên xe em? Lên xe em làm gì? Hiện tại các em

đều phải về trường học!” Khải Minh nói.

“Được rồi, được rồi, xe của thầy chắc hết điện rồi, bây giờ thầy lên xe của em, em đưa thầy trở lại trường! Được không?”

Úc Kim Hương nói.

“Đúng vậy đó thầy, thầy chạy xa như vậy, để chị Hương đưa thầy trở lại trường đi ạ… Xe chạy bằng điện

của thầy, chúng em sẽ tìm cách mang về cho thầy ạ!” Một nhóm sinh viên cũng nói theo.

Bởi vì cuộc đua sắp bắt đầu, mọi người đều giữ thái độ chạy sớm về đích sớm, không ai muốn ở lại đây. “Vậy cũng được!” Khải Minh gật đầu.

Nhưng mà rõ ràng Úc Kim Hương không tốt bụng

như vậy, đúng lúc để xem cô ta muốn giở trò gì. Khải Minh lên xe. CạchI! Có một tiếng động, cửa xe trực tiếp bị khóa. “Làm gì đấy?” Khải Minh ngạc nhiên hỏi.

“Hahaha, thầy cái đồ ngốc, thầy bị lừa, thầy thật sự cho rằng em tốt bụng như thế à, để cho thầy lên xe

của chúng em, em phải đến thi đấu, hừ, nói cho thầy

biết, chơi xong đã, đừng có làm loạn trên xe của em.

Nếu không em phế thầy! ” Úc Kim Hương cảnh báo. Mà ở bên kia cũng chuẩn bị xong rồi. Cả hai bên đều thổi còi. Sau đó, trên màn hình lớn hiện lên. Có một âm thanh đếm ngược. “Grừm!!!”

Thời gian vừa đến, hai chiếc xe phóng như ngựa hoang không có dây cương.

“Sảng khoái!”

Mặc dù không thích không khí ở đây nhưng thực sự rất thú vị khi được đua.

Úc Kim Hương vui mừng hét lên.

“Nhìn đường, nhìn đường, mau nhìn đường!” Khải Minh cũng hét lên.

Cậu thực sự bị doạ sợ, nắm chặt tay dây an toàn.

Lông mao lông tơ dựng đứng.

Úc Kim Hương điên rồ lái xe. Nhưng mà vẫn may còn có kỹ năng về xe hơi.

Chiếc xe hơi đầu tiên nổ bị cô ta bỏ lại phía sau rất xa. Không có lý, đúng không?

Khải Minh liếc qua gương chiếu hậu, rõ ràng có nhiều cơ hội vượt lên, nhưng lại không có một pha

đánh đầu siêu bùng nổ. Lông mày cậu cau lại. HAI” Lúc này, Úc Kim Hương đột nhiên hét lên. Khải Minh nhìn về phía trước. Một rào cản xuất hiện bất ngờ. Những chiếc gai thép sáng chói.

Nhưng bây gið giảm tốc độ đã quá muộn rồi.

Kết quả là cả hai lốp xe đều bị nổ. Xe dừng lại giữa chừng.

“Chết tiệt, kẻ nào ác độc như vậy, lại đặt kết giới ở đây!”

Úc Kim Hương nguyền rủa.

Mà đôi mắt của Khải Minh đột nhiên trở nên cảnh

giác, nhìn xung quanh.

Chiếc ô tô phía sau đã kịp thời dừng lại, chắn

ngang toàn bộ con đường lùi. Có một tình huống! Khải Minh ngay lập tức nghe thấy một giọng nói. Lúc này tên tóc xù cùng một cô gái xuống xe.

“Này, người bên kia cũng quá tệ đi, đi qua chặn ngang đường, lần này không tính, chúng ta bắt đầu lại!” Úc Kim Hương tức giận không phục.

“Được rồi, cô Úc Kim Hương, cô là nhị tiểu thư của nhà họ Úc, cô muốn bắt đầu lại thế nào cũng được, hahahal”

Tên đầu xù cười. “Anh…sao anh biết tên tôi?”

Lúc này Úc Kim Hương mới phản ứng lại điều gì

đó không ổn.

“Hừ, mau xuống xe đi nhị tiểu thư, đừng gây phiền

toái cho chúng tôi!”

Khuôn mặt của tên đầu xù thay đổi, anh ta xé tóc

ném sang một bên, để lộ một cái đầu hói.

Đồng thời, anh ta đưa tay ra chỉ vào Úc Kim Hướng.

“Xuống xe, ngay lập tức!” Anh ta gầm lên.

Khuôn mặt của Úc Kim Hương thay đổi dữ dội, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta tái đi vì sợ hãi. Lúc này

cô ta biết mình lại bị bắt cóc một lần nữa. Chống hai tay, bước ra khỏi xe. Mà cô gái kia rút súng ra.

“Diễm Vũ, đi! Giải quyết tên nhóc kia đi, nói cho

lão A biết người đã vào tay rồi, để hắn nhanh đáp ứng!” “Vậng!” Cô gái gật đầu, đi về phía người điều khiển ô tô. “Hử?” Cô gái chợt giật mình.

Cô ta ngẩng đầu nhìn tên đầu hói: “Độc Lang, trên

xe…trên xe không có người?” “Không có người? Vừa rồi còn ở trong xe mà?”

Thằng đầu hói giữ chặt Úc Kim Hương đi về hướng ô tô. Vừa nhìn vào, quả nhiên chẳng có ai cả. “Quái lạ, giữa ban ngày ban mặt, người đâu?” Tên đầu hói cũng kinh hoàng. Đây…chỉ trong một cái chớp mắt! “AI Tôi đánh với các người!”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng đầu hói.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tảng đá lớn, phóng

to trước mắt… phóng to! phóng to! ! ! Uỳnh!

Có một tiếng động lớn, tên đầu hói đảo mắt trực tiếp bất tỉnh.

Cô gái đó trong tiềm thức muốn mở súng, nhưng cô ta không biết chuyện gì đang xảy ra, cô ta giơ cánh

tay lên được một nửa, đột nhiên không nhấc lên được. “Đánh này!”

Nam thanh niên lại quát tháo, cầm tảng đá to

loạng choạng đập mạnh vào đầu cô gái. Uỳnh! Cô gái kia cũng ngất đi.

Mà người thanh niên này, không phải là Khải Minh

thì còn có thể là ai chứ?

Nhưng mà, Khải Minh không được tiết lộ danh tính

nên chỉ có thể diễn. Úc Kim Hương trong nháy mắt được cứu, kích động hét lên: “Thầy giáo, thầy…thầy giết bọn họ rồi!

Thầy xong đời rồi, thầy giết người rồi!” Khải Minh đảo mắt.

“Chưa chết, chỉ là hôn mê thôi, người của bọn

chúng sắp đến rồi, chúng ta mau đi thôi!” “Ngây ra đó làm gì, đi mau!”

Lên xe của tên đầu hói, Úc Kim Hương vội vàng

quay đầu chạy về phía sau. Mà bọn họ vừa rời đi. Bên đường, vài chiếc xe địa hình lao tới.

Nhìn thấy bọn Úc Kim Hương đã đi xa, trên đường,

Độc Lang và Diễm Vũ đang hôn mê bất tỉnh.

“Mẹ kiếp, vịt đến tay rồi còn để bay đi! Ai đã cứu cô ta?” “Đại Ca, chúng ta có đuổi theo nữa hay không?”

“Đuổi cái con mẹ mà đuổi, dưới núi toàn là người, ngươi không muốn sống nữa à, đem hai cái đồ phế vật

này mau chóng rời đi!”

“Ôi vãi, thầy giáo, thầy vừa rồi quá tàn nhẫn!” Úc Kim Hương lúc này có chút ngưỡng mộ nói.

“Không có cách nào khác, không tàn nhẫn, chúng

ta đều sẽ phải chết ở đó!”

Khải Minh cũng thầm nghĩ, cũng may cậu đến đây

xem, nếu không thì thật sự đã xảy ra chuyện rồi. “Không đúng thưa thầy!” Úc Kim Hương như thể nghĩ lại điều gì đó nói. “Sao thế?”

“Vừa rồi lúc em xuống xe, thầy cũng ở trong xe,

sao đôt nhiên thầy lai chay ra phía sau bon ho được?”

BÌNH LUẬN TRUYỆN